Ánh đèn rực rỡ trên trần nhà chiếu xuống người trước mặt, tạo thành một ánh sáng dịu dàng, như thể cả cơ thể anh ta được phủ lên một lớp ánh trăng, mang theo một sức hút ôn hòa.
Ánh mắt của Yến Trầm gắt gao bám lấy người trước mặt, đôi mắt đen thăm thẳm như đang bao trùm lấy anh, tựa như một kẻ săn mồi lão luyện đã khóa chặt con mồi. Trong giây phút tiếp theo, cậu như có thể lao đến xé nát người đó rồi nuốt trọn.
Và đúng thật, cậu đã làm vậy.
Giang Du chỉ cảm thấy người trước mặt trong nháy mắt đã đứng bật dậy, chưa kịp phản ứng thì cậu đã xuất hiện ngay trước mặt anh. Môi trên đau nhói, trong miệng bất ngờ xông vào một chiếc lưỡi mang theo mùi rượu nồng nặc.
Đôi môi và lưỡi dính sát nhau, cảm giác xâm chiếm mãnh liệt khiến người ta tê dại cả da đầu. Hai người quấn quýt c*n m*t lẫn nhau, đau đớn từ đầu lưỡi liên tiếp truyền đến, như thể hai người đang vừa chìm trong nước sâu vừa liều mạng cắn xé nhau. Một luồng không khí được truyền qua đôi môi, sự đau nhức lẫn tê dại nơi đầu lưỡi kết nối tất cả các giác quan, âm thanh nước vang lên từ trong khoang miệng càng trở thành chất xúc tác mãnh liệt hơn.
Những nụ hôn của bọn họ luôn như vậy, cực đoan và kịch liệt, mỗi bên đều không chịu thua, nhưng đều mang theo một chút tàn nhẫn, muốn ép đối phương phải khuất phục.
Họ như hai dây leo quấn lấy nhau, không để một kẽ hở nào lọt qua, trói buộc và siết chặt trong sự đau đớn xen lẫn sự xâm chiếm. Giang Du cảm nhận được một bàn tay đang lần mò xuống eo mình, với mục đích rõ ràng mà lướt qua lại.
Giang Du khẽ nhíu mày, khó nhận ra, đưa tay muốn nắm lấy cổ tay Yến Trầm. Nhưng cậu lại nhanh chóng phản công, khóa chặt tay anh ra sau lưng, ép khuỷu tay anh chặt vào vai, kéo theo cơn đau nhói từng hồi.
Nụ hôn quấn quýt vẫn tiếp tục. Giang Du dùng lưỡi đẩy lưỡi cậu ra khỏi khoang miệng, ngửa đầu lùi lại, tránh nụ hôn của đối phương: "Yến thiếu." Anh khẽ động đậy tay bị trói chặt ra sau, cơn đau lan từ bắp tay lên vai, khiến Giang Du cau mày nhẹ: "Làm vậy có hơi quá đáng rồi đấy."
Người trước mặt bị anh tránh nụ hôn, nhưng Yến Trầm chẳng hề tức giận. Ánh mắt cậu như mang theo móc câu, thẳng thắn mà tr*n tr** khóa lấy anh. Đột nhiên, cậu giơ đầu gối đá thẳng vào anh, Giang Du không kịp phòng bị, lưng bị một cú đẩy mạnh, bật ra tiếng rên trầm thấp, ngã chúi về phía trước.
Anh đổ xuống ghế sofa, ngay sau đó, một sức nặng từ phía sau đè lên lưng anh.
Bên tai vang lên hơi thở dồn dập của Yến Trầm: "Là người yêu rồi thì tôi làm gì cũng được, đúng không?"
Yến Trầm giữ chặt lấy người nằm dưới, ánh mắt cậu như nhuốm màu mê muội, đồng tử dường như giãn to ra. Cậu l**m môi, thì thầm: "Cảm nhận được chưa?"
Giang Du khép hờ mắt, ánh nhìn lóe lên một tia sắc lạnh.
Anh nhấc chân đá ngược ra sau, cơn lực mạnh mẽ bất ngờ nhắm thẳng vào Yến Trầm. Đối phương vội vàng nghiêng người tránh cú đá đầy khí thế, nhưng anh lập tức bật dậy, nhanh chóng nắm lấy tay cậu và đập mạnh lên bàn trà. Cánh tay tê rần khiến Yến Trầm lơi lỏng lực đạo, chỉ trong nháy mắt, Giang Du đã thoát ra.
Dưới ánh đèn, anh đưa tay nới lỏng nút áo cổ, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cậu.
Ánh mắt ấy khiến Yến Trầm rùng mình, một cảm giác run rẩy từ cột sống lan tỏa. Tim cậu đập dồn dập, tiếng nhịp tim vang rền như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.
Cậu lại cảm nhận được sự phấn khích, adrenaline dâng trào, sự k*ch th*ch khiến dopamine tuôn trào không ngừng. Sự sung sướng và tê dại từ những cú sốc này vượt xa tất cả cảm giác mà bất kỳ ai khác từng mang đến cho cậu.
Trong lòng cậu có một con dã thú, gào thét rằng hãy lao tới, xé nát anh ra từng mảnh.
Yến Trầm cảm nhận được đôi mắt mình lại đang run lên. Cậu cắn nhẹ đầu lưỡi vì kích động, rồi nắm chặt tay, hướng một cú đấm vào anh. Giang Du vội vàng tránh né, trong nháy mắt giáng một cú chém vào cổ cậu. Hai người cứ thế quần thảo, không ai chịu nhường ai.
Yến Trầm vẫn mặc bộ quần tây, chất vải bó sát khiến cậu có chút bất tiện trong việc ra đòn. Trong khi đó, mọi động tác của Giang Du đều dứt khoát, không thừa thãi, từ đầu gối cho đến khuỷu tay đều nhắm trúng đích, giữ nguyên nguyên tắc "nhanh, chuẩn, mạnh", không hề phí sức vào động tác dư thừa.
Một cú đấm nhắm thẳng vào mặt, nhưng lần này Yến Trầm lại không né tránh. Cậu đón lấy cú đấm, đồng thời giơ chân đá thẳng vào đối phương, dù phải chịu một đòn, cậu vẫn quyết phải khiến Giang Du cũng chịu khổ, một thái độ điển hình của kiểu "ngọc đá cùng tan".
Cậu sẵn sàng đánh như vậy, nhưng Giang Du thì không.
Anh rút tay lại, lùi vài bước để tránh né. Đồng thời, chân anh quét một đường, móc lấy chân đối phương, khiến Yến Trầm mất thăng bằng, ngã xuống ghế sofa. Giang Du nhân cơ hội, dùng đầu gối ghì chặt lưng cậu, nhanh chóng khóa chặt hai tay cậu lại.
Vừa rồi còn là Yến Trầm áp đảo, giờ cục diện đã đảo ngược.
Yến Trầm cúi đầu, tựa trán vào sofa, bật cười trầm thấp.
Giang Du điều hòa lại nhịp thở, đầu gối vẫn giữ chặt lực đạo, tay chậm rãi luồn qua mái tóc cậu, giật ngược, buộc cậu phải ngẩng đầu lên: "Yến thiếu thật là giỏi."
Anh cúi người xuống một chút, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Vừa đồng ý yêu, giây tiếp theo đã muốn cưỡng ép tôi rồi."
Khuôn mặt Yến Trầm vẫn tràn đầy ý cười. Cậu giật đầu ra khỏi tay anh, ánh mắt tối sầm quét qua anh: "Giang Du."
Nụ cười lớn nở trên môi, cậu nghiêng đầu, gò má nhẹ nhàng cọ qua lòng bàn tay anh. Nhìn thấy đồng tử anh hơi giãn ra, cậu hài lòng nhoẻn miệng cười, l**m môi nói: "Anh thích gương mặt này của tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!