Mọi người nhìn thấy vị này như đang túm một con gà con, ấn gáy Cao Minh Vũ xuống nước. Tiếng ho sặc sụa pha lẫn âm thanh bọt khí từ nước vang lên, xung quanh mặt hắn, nước sủi bọt ùng ục không ngừng.
Có người bước lên phía trước, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt đầy hoảng sợ nói: "Yến thiếu, đứa trẻ này vừa mới mất bố, hành động như vậy cũng là điều dễ hiểu. Mong Yến thiếu rộng lượng, đừng chấp nhặt với trẻ con."
Ông ta khuyên nhủ bằng giọng điệu mềm mỏng, nhưng vị này lại không thèm để ý, ngay cả một ánh mắt cũng không ban cho, bàn tay dài vẫn đè chặt phía sau gáy Cao Minh Vũ.
Giang Du nhìn đôi tay ban đầu vùng vẫy loạn xạ giờ đã bắt đầu chậm dần, bọt khí xung quanh mặt cũng giảm bớt. Anh bước lên trước, giọng điềm tĩnh nói: "Yến thiếu." Anh đặt tay lên cánh tay của Yến Trầm, nhẹ nhàng nói: "Nước lạnh, bỏ qua đi."
Trần Phúc Áng theo phản xạ nhìn về phía đài phun nước. Lúc này, đầu Cao Minh Vũ bị ấn trong nước, phần lớn cơ thể cũng ngâm trong đó.
Hắn thầm nghĩ, trời tháng mười hai, nước làm sao mà không lạnh? Đừng để Cao Minh Vũ chết cóng.
Yến Trầm hất mí mắt lên, sau đó kéo Cao Minh Vũ ra khỏi nước. Khi mũi miệng vừa tiếp xúc với không khí, cảm giác đau rát lập tức ập đến. Cao Minh Vũ hít thở dồn dập, ánh mắt đầy kinh hoảng nhìn Yến Trầm, ho khù khụ không ngừng.
Yến Trầm buông lỏng bàn tay đang túm gáy hắn một cách hờ hững. Cậu liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt của Cao Minh Vũ, lạnh lùng nói: "Cửa nhà hỏa táng mở rồi, đốt một là đốt, đốt hai cũng là đốt. Mày mà lưu luyến bố mày quá thì xuống dưới mà đi theo ông ta."
Giọng cậu không lớn nhưng lại vang rõ ràng vào tai mọi người xung quanh.
Ánh mắt Giang Du lướt qua một vòng, sắc thái trong mắt trở nên tối hơn. Lễ tang hôm nay không chỉ có đám công tử bột, mà còn có nhiều người đứng tuổi, bốn mươi, năm mươi cũng không thiếu, rất có thể đa số đã nghe thấy những lời vừa rồi.
Giang Du khẽ nhíu mày, không dễ nhận ra, sau đó lấy từ túi ra một chiếc khăn tay, giọng điềm đạm: "Yến thiếu lau tay đi."
Khi nãy lúc ấn gáy Cao Minh Vũ, tay cậu đã ngâm trong nước.
Yến Trầm vẫn giữ vẻ mặt khó chịu, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy chiếc khăn, cúi mắt lau nước trên tay mình.
Tiếng bước chân vang lên, một người phụ nữ với vẻ mặt hoảng hốt vội vã chạy tới. Khuôn mặt trắng bệch của bà lộ rõ sự lo lắng. Đầu tiên, bà chạy đến bên con trai, kiểm tra kỹ càng một lượt, xác nhận con trai không sao mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, bà bước tới trước mặt mọi người, giọng nói khàn khàn cất lên: "Giang tiên sinh, Yến tiên sinh, cô Âu Dương."
Giọng bà mang theo sự khô khốc: "Là tôi không dạy dỗ Minh Vũ tốt." Dưới ánh mắt của mọi người, đôi môi bà hơi run rẩy một chút: "Minh Vũ... vừa mới mất bố..."
Nói đến cuối, giọng bà đã lạc đi, khản đặc rõ rệt.
Âu Dương Tuyết tính tình mềm mỏng, nhìn người phụ nữ trước mặt toàn thân mặc đồ đen, lại là người mẹ thương con, cuối cùng không đành lòng nhìn bà như vậy trước mặt mọi người. Cô quay đầu đi, giọng nói hơi cứng nhắc: "Tôi không sao." Cô nói: "Vừa nãy Giang tổng... Giang tiên sinh đã đỡ tôi, có lẽ anh ấy bị thương."
Góc bàn không được bọc lại, mà khi nãy va vào cũng có lực, vết thương khó mà tránh khỏi.
Ánh mắt chuyển sang Giang Du, ngay cả động tác lau tay hờ hững của Yến Trầm cũng dừng lại. Mấy ánh mắt sáng quắc đổ dồn vào anh.
Giang Du thản nhiên nói: "Có thể bị bầm một chút, không sao cả."
Cao phu nhân lập tức nói: "Tôi sẽ gọi bác sĩ tới kiểm tra cho Giang tiên sinh."
Giang Du từ chối: "Chỉ là chấn thương ngoài da, không đến mức gọi bác sĩ." Anh hơi ngừng lại: "Ở đây có thuốc bôi trầy xước không? Tôi tự bôi là được. Phu nhân cứ lo việc của mình."
Sắp tới phần nghi thức tiễn biệt thi thể, phu nhân Cao là vợ góa của ông Cao, cần phải tham dự toàn bộ buổi lễ.
Cao phu nhân hơi ngơ ngác trong chốc lát, sau đó gật đầu: "Có." Bà gọi một người đưa Giang Du tới phòng khách, còn mình thì ở lại tiếp tục chuẩn bị cho buổi lễ.
Người dẫn Giang Du đến phòng khách là một cô gái trẻ trông chỉ hơn hai mươi tuổi, trên tay áo cũng đeo một băng tang màu đen. Giang Du nhẹ giọng nói: "Cảm ơn cô đã mang thuốc tới cho tôi."
Cô gái mỉm cười, khẽ gật đầu rồi rời đi.
Giang Du mang theo nụ cười nhạt, vừa định đóng cửa lại thì ánh mắt lạnh lùng của ai đó nhìn về phía này, khuôn mặt vẫn còn đượm vẻ u ám, không giống người có ý tốt.
Giang Du mỉm cười, thuận tay kéo người đó vào trong, sau đó giơ tay đóng cửa, để cái lạnh và tiếng ồn bên ngoài ở lại phía sau cánh cửa.
Ánh mắt anh mang theo nét cười, tiện tay đặt một lọ thuốc lên bàn bên cạnh, giọng nói ôn hòa cất lên: " Yến thiếu." Đôi mắt đào hoa thấp thoáng ý cười, môi anh cũng khẽ cong, dáng vẻ nho nhã, kiên nhẫn, toát lên sự dịu dàng.
Ánh mắt Yến Trầm dừng lại trên khuôn mặt anh trong giây lát, dường như trầm mặc một chút, sau đó nét mặt vốn u ám cũng dịu lại đôi phần. Cậu ngẩng đầu hỏi: "Anh bị thương nặng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!