Yến Trầm mặc xong q**n l*t, lại quay trở về phòng ngủ.
Cậu vốn dĩ là người tùy tiện, nói dễ nghe thì là lười biếng. Bình thường có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi, bây giờ lại nằm xuống giường, chống tay lên đầu, lười biếng quan sát căn phòng ngủ này.
Đây chắc hẳn là căn phòng mà Giang Du thường ở. Cách bài trí tổng thể theo tông xám lạnh lùng, trong phòng đặt một cái bàn cách xa giường, ở góc xa hơn có một chiếc ghế lười. Cách bày biện đơn giản, toát lên phong cách gọn gàng. Đẩy cửa kính ra là ban công, loáng thoáng có thể nhìn thấy cảnh đêm rực rỡ ánh đèn ngoài phố.
Yến Trầm nằm đó, ánh mắt lướt một vòng quanh phòng. Chiếc giường này thật thoải mái, chăn đệm cũng mềm mại dễ chịu, ngay cả chiếc áo choàng tắm trên người cậu cũng mềm mỏng nhẹ nhàng.
Cậu dùng ngón tay kéo một góc q**n l*t bật ra một cái, cảm thấy chiếc quần này cũng rất thoải mái. Hứng lên, cậu nhìn nhãn hiệu, thấy giá cả thì không khỏi tặc lưỡi. Trong lòng nghĩ, người này cũng biết hưởng thụ ghê.
Yến Trầm l**m môi, cậu nghiện thuốc nặng, bèn cầm một điếu thuốc ngậm vào môi. Búng nhẹ bật lửa, châm thuốc, rồi kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, hít một hơi.
Cậu luôn sống đảo lộn ngày đêm, ngủ vào lúc ba bốn giờ sáng là chuyện bình thường. Hiện tại mới hơn mười một giờ đêm, đầu óc vẫn còn rất tỉnh táo.
Vừa hút thuốc, cậu vừa nghĩ ngợi, Giang Du đang ở ngay phòng bên cạnh. Nếu giờ qua đó dùng sức cưỡng ép thì khả năng thành công là bao nhiêu?
Giang Du sức mạnh không nhỏ, phản ứng lại nhanh nhạy, hơn nữa... Yến Trầm giơ cổ tay lên nhìn, đối phương dường như có luyện qua, lực cổ tay rất mạnh. Chỉ dựa vào vũ lực để khống chế thì xác suất thành công không cao.
Trong lòng cậu thoáng tiếc nuối.
Đêm nay là thời cơ tốt để bỏ thuốc, chỉ cần khiến đối phương ngấm thuốc là xong. Nhưng vấn đề là cậu hiện tại không mang theo thuốc, muốn nhờ người mang đến thì với tính cách cẩn thận của đối phương cũng khó mà thành công.
Chậc, sao cậu không mang thuốc theo bên mình chứ? Nếu có, chỉ cần tiêm một mũi hoặc cho đối phương uống chút gì đó, chẳng phải sẽ ngoan ngoãn mặc cậu nhào nặn sao?
Nghĩ đến đây, Yến Trầm gần như thở dài tiếc nuối.
Trong cảm giác tiếc nuối đó, cậu dần nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.
Giang Du mở mắt đúng 5 giờ 30 sáng.
Anh mở điện thoại xem giờ, nhắn tin cho trợ lý bảo rằng hôm nay mình nghỉ phép, sau đó mặc quần áo dậy.
Đi qua phòng khách, anh thấy Jack và Rose đang lười biếng nằm trên thảm. Thấy anh, đôi tai của chúng giật giật. Rose đặt cằm lên hõm cổ của Jack, còn Jack thì đặt chân lên người Rose. Hai chú chó quấn quýt thân mật với nhau như một cặp vợ chồng.
Bên ngoài trời chỉ vừa tờ mờ sáng, ánh bình minh còn chưa lộ rõ. Giang Du thay đồ thể thao, vào phòng ngủ khởi động đơn giản, sau đó tập gym 20 phút với cường độ cao, kết hợp các bài tập không cần dụng cụ.
Tập xong, anh tắm qua rồi thay quần áo, lấy trứng và sữa trong tủ lạnh làm bữa sáng. Ăn xong, anh làm đồ ăn cho Jack và Rose, đổ vào bát của chúng từ đêm hôm trước. Nhưng hai chú chó không ngửi lấy một chút nào, chỉ lặng lẽ nhìn anh.
Giang Du nghĩ bụng, huấn luyện cấm ăn bừa này quả là rất tốt. Anh thử v**t v* một chút rồi đi vào phòng làm việc.
Không biết đã bao lâu, người trên giường trong phòng ngủ khẽ động đậy, phát ra âm thanh rất nhỏ.
Giang Du đang ngồi trong phòng khách xem phim. Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu lại, thấy Yến Trầm tóc tai bù xù bước ra khỏi phòng ngủ. Áo choàng trên người cậu xộc xệch, mắt nhắm mắt mở đi vào phòng tắm. Bên trong truyền ra tiếng nước, rồi là tiếng rửa tay. Sau đó, cậu lại lơ mơ bước ra, đi ngang qua phòng khách thì trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên. Cậu chậm rãi mở miệng: "Anh làm gì ở đây?"
Giang Du ngẩng đầu nhìn đồng hồ: "Mười một giờ bốn mươi bảy phút." Anh liếc sang hai chú chó đang ủ rũ: "Nếu cậu không dậy, tôi sợ chúng nó đói chết mất."
Anh đã thử cho chúng ăn, nhưng chúng thậm chí không uống nước.
Yến Trầm lười nhác vỗ đầu Jack, nói một câu: "Ăn đi," rồi thấy hai chú chó bắt đầu ăn. Cậu nằm dài xuống ghế như không xương: "Đói sao được, bình thường tôi toàn cho chúng ăn lúc một, hai giờ chiều."
Giang Du liếc nhìn cậu, người vẫn còn vẻ ngái ngủ: "Hôm qua ngủ muộn?"
Tối qua đã ở trong phòng ngủ, không có tiệc tùng hay cuộc vui nào, anh cũng khá tò mò không ngủ thì cậu làm gì.
Yến Trầm mở miệng: "Nghĩ cách cưỡng anh."
Giang Du khựng lại, khóe môi bất giác hiện lên nụ cười, ánh mắt tinh tế lướt qua áo choàng xộc xệch của người bên cạnh: "Nghĩ cả đêm?"
"Không." Yến Trầm chậm rãi đáp: "Nghĩ nửa đêm thôi, nửa đêm còn lại nghĩ dùng tư thế nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!