Chương 33: (Vô Đề)

Yến Trầm nằm đó, chiếc áo choàng tắm dài trên người cậu đã hoàn toàn bung lỏng. Các mép áo và phần kết nối hai bên do những động tác vừa rồi mà càng mở rộng, để lộ một mảng lớn da trắng lạnh, tiếp xúc trực tiếp với không khí.

Cậu vẫn bị trói tay bằng dây thắt lưng, cố định tại chỗ. Cảm giác nóng rát từ cổ tay do trọng lực kéo căng khiến cậu buộc phải ngửa người, duỗi thẳng tay.

Bên trong áo choàng là trạng thái hoàn toàn trống trơn, mọi phản ứng của cơ thể đều phơi bày rõ ràng dưới ánh đèn sáng.

Dã thú trong rừng dường như đã thức tỉnh, hứng thú trỗi dậy, từng giọt nước trong suốt bắt đầu lấm tấm rỉ ra.

Ở một trạng thái tr*n tr** như vậy, lại còn bị nhìn từ trên cao, người bình thường không nói là xấu hổ muốn chết, ít nhất cũng sẽ đỏ mặt hoặc tức giận.

Nhưng Yến Trầm thì không.

Cậu chỉ nhìn Giang Du, hơi nhướng mày: "Anh định tự mình ngồi xuống à?"

Chẳng lẽ cứ đứng đó nhìn nhau?

Yến Trầm nghĩ bụng, thế thì chán chết.

Giang Du thoáng ngừng lại, ánh mắt anh hạ xuống, gương mặt không đổi sắc, chỉ khẽ cười: "Hình như Yến thiếu vẫn chưa nhận ra tình thế hiện tại."

Dưới ánh sáng trong phòng, dường như trên bờ vai Giang Du phủ một lớp ánh sáng mỏng, toàn thân anh như một khối ngọc thô ấm áp, thanh tao và điềm tĩnh. Chỉ có đôi môi còn lưu lại dấu răng và vết máu là lộ ra chút h*m m**n ẩn giấu.

Giang Du cúi người, chậm rãi tiến gần. Từng tấc một, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau. Anh có thể thấy rõ từng lỗ chân lông nhỏ trên gương mặt trước mặt.

Một gương mặt vô cùng tuấn mỹ, Giang Du thầm nghĩ. Dù đã nhìn qua biết bao lần, anh vẫn rất thích ngắm nhìn.

Ánh mắt trầm tĩnh của anh rơi trên gương mặt đối phương. Sau vài giây thưởng thức, ngón tay anh khẽ đặt lên đường chân tóc của Yến Trầm, đầu ngón tay nhẹ nhàng trượt xuống dọc theo ấn đường.

Động tác của anh vô cùng dịu dàng, tuyệt không thô bạo, cộc cằn hay ngang ngược. Giống như đang chiêm ngưỡng một bức tranh sơn dầu, hoặc v**t v* một món đồ sứ, với sự kiên nhẫn tuyệt đối.

Đầu tiên, ngón tay chuyển dần sang phía lông mày trái, nhẹ nhàng lướt từ đầu mày tới cuối mày, gần như phác họa rõ nét đường chân mày của đối phương. Tiếp theo, ngón tay trượt xuống, dọc theo đuôi mắt từ sau ra trước, khẽ chạm qua hàng mi dày, rồi dừng lại trên mí mắt mỏng manh.

Dưới mí mắt, nhãn cầu đang chuyển động, sống động và rõ ràng.

Ngón tay Giang Du nhẹ nhàng dừng lại một giây, sau đó trượt xuống sống mũi.

Từ gốc mũi, dọc theo sống mũi thẳng tắp, anh tiếp tục lướt xuống. Đến nhân trung, đầu ngón tay dừng lại trên đôi môi của Yến Trầm, dường như cân nhắc xem có nên thò tay vào trong hay không.

Ánh mắt Yến Trầm lập tức phủ đầy băng giá.

Cậu nhìn chằm chằm vào ngón tay đang đặt trên môi mình, ánh mắt trầm lạnh, không cảm xúc. Cậu khẽ dùng đầu lưỡi l**m qua hàm răng. Nếu đối phương dám nhét ngón tay vào miệng cậu, cậu chắc chắn sẽ cắn đứt nó.

May thay, đầu ngón tay nóng ấm ấy chỉ dừng trên môi trong chốc lát, sau đó tiếp tục trượt xuống.

Qua cổ, cằm, rồi đến yết hầu nhô cao.

Ngón tay tựa như một chiến binh tuần tra có mục tiêu rõ ràng, không dừng lại trước bất cứ cảnh sắc nào dọc đường. Những hạt lựu đỏ sẫm hay cơ bắp rắn chắc trên ngực cũng không làm thay đổi ý chí kiên định của nó, vẫn từng chút một tuần tra khắp nơi.

Nhẹ nhàng và ngứa ngáy, như một chiếc lông vũ lướt qua, nhưng lại khơi dậy vô số luồng điện chạy dọc cơ thể.

Yến Trầm nhắm mắt, ngửa đầu, thở mạnh ra một hơi.

Cậu cảm thấy mình lại hưng phấn rồi.

Dòng điện như chạy khắp cơ thể, từ xương cụt lan ra toàn thân. Cảm giác tê dại và ngứa ngáy bao phủ cậu, khiến yết hầu cậu không ngừng trượt lên trượt xuống.

Cậu hít một hơi sâu, giọng điệu vừa nóng bỏng vừa sắc lệnh: "Tiếp tục."

Một mảnh vải nhỏ bị thấm ướt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!