Chương 32: (Vô Đề)

Nhà của Giang Du cách chỗ ăn cơm không xa, lái xe khoảng nửa tiếng là đến.

Yến Trầm tay dắt hai sợi xích bạc, hai con chó sói ngoan ngoãn đi theo cậu. Giang Du mở cửa rồi bật đèn, sau đó giơ tay làm một động tác mời.

Yến Trầm không khách sáo, trực tiếp bước vào.

Đập vào mắt là chiếc sofa màu xám khói, rèm cửa cùng màu đang kéo kín, trên bàn trà đặt mấy quyển sách, có vẻ không lâu trước đây còn được đọc qua, thấp thoáng có thể thấy những nếp gấp trên trang sách. Ánh sáng từ đèn trên trần rất dịu dàng, lặng lẽ chiếu sáng không gian, trên bàn có một chiếc bình dài màu xanh thiên thanh, bên trong cắm một nhánh dây leo khô ngoằn ngoèo, toát lên vẻ cứng cỏi mạnh mẽ.

Phải nói, Yến Trầm khá bất ngờ.

Bởi vì căn nhà này không phải kiểu mẫu trưng bày thiếu hơi thở con người, cũng chẳng giống với hình ảnh xa hoa mà cậu từng hình dung. Cả căn phòng được thiết kế đơn giản mà thoải mái, nơi nơi đều tràn đầy cảm giác của cuộc sống.

Ví dụ như khi mở tủ giày, ở một tầng kệ có một đôi dép lê được lấy ra. Giang Du đặt đôi dép xuống sàn: "Mới, chưa ai mang qua."

Ánh mắt Yến Trầm dừng lại trên đôi dép bông ấy một giây, rồi cậu đổi dép, sau đó ngồi xuống sofa nhìn chằm chằm Giang Du.

Bị ánh mắt thẳng thừng đến mức khó tin đó nhìn, Giang Du vẫn bình thản.

Anh giống như không hề nhận ra, tự mình thay dép xong rồi nhìn về phía người đang ngồi trên sofa: "Chó của cậu buổi tối ăn thế nào?"

Người thì ăn cơm rồi, còn hai con chó vẫn đang đói.

Yến Trầm: "Cho chút thịt là được."

Hai con chó sói lúc này một trái một phải ngồi xổm bên chân Yến Trầm, có lẽ nghe được câu nói, cả hai cùng quay đầu nhìn qua đây.

Nói chính xác thì là một người hai chó đều nghiêng đầu nhìn về phía này, động tác của cả ba trông thật kỳ lạ mà đồng bộ.

Giang Du hơi nhướng mày, anh đi vào bếp mở tủ lạnh, kiểm tra đồ dự trữ rồi nói: "Trong tủ có thịt bò, bông cải xanh và trứng gà, nấu cho chúng ăn được không?"

Yến Trầm khựng lại, ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía Giang Du: "Anh biết nấu à?"

Cậu hồi tưởng lại những tin đồn từng nghe, chỉ nghe nói người này rất biết cách làm vừa lòng người khác, chưa từng nghe là còn biết nấu ăn.

Đúng là sinh vật hiếm có!

Giang Du tay cầm bông cải xanh, nghe vậy đáp: "Đơn giản thì được."

Nói rồi anh đi vào bếp.

Yến Trầm đứng tựa ở cửa bếp, miệng ngậm một điếu thuốc nhìn theo.

Căn bếp kiểu bán mở, so với lúc nãy có thể thấy rõ là nơi này rất ít được sử dụng, nhưng đồ đạc thì rất đầy đủ. Nhìn thoáng qua giá dao, ít nhất cũng có năm sáu loại dao khác nhau.

Giang Du lấy một con dao trong đó để thái thịt, động tác thái không thành thạo nhưng chậm rãi gọn gàng, miếng thịt thái ra đều đặn, toát lên vẻ thong dong trầm tĩnh. Thái xong thịt, anh bắt đầu thái rau, rồi lấy trứng gà từ tủ lạnh ra cho vào nồi luộc.

Nước trong nồi sôi lên, Giang Du cho thịt vào luộc, đợi khi thịt gần chín thì thêm rau vào, một lát sau múc ra hai bát. Anh bóc vỏ trứng luộc, cắt thành miếng rồi cho vào bát.

Yến Trầm hút xong một điếu thuốc, liền thấy Giang Du bưng hai bát cơm chó ra đặt trước mặt hai con chó lớn.

Hai con sói không thèm ngửi lấy một cái, vẫn ngồi yên, chỉ thỉnh thoảng nhìn chủ nhân. Yến Trầm lười biếng vỗ vỗ đầu chó, nói một tiếng "Ăn đi" thì hai con mới bắt đầu động đậy.

Con nhỏ hơn ăn rất nho nhã, con to hơn thì thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt to và sáng.

Giang Du nhìn rồi hỏi: "Hai con sói này tên gì?"

Yến Trầm ngẩng cằm chỉ con to: "Jack." Sau đó quay đầu nhìn con kia: "Rose."

Hai con sói nghe tên mình, đều ngẩng đầu lên nhìn. Yến Trầm dường như rất hài lòng, bàn tay làm động tác khép lại: "Rose là vợ của Jack, quan hệ vợ chồng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!