Chương 30: (Vô Đề)

Giang Du cúp điện thoại.

Trong phòng riêng, tám người cả nam lẫn nữ trạc tuổi anh đang ngồi vây quanh chiếc sofa trắng lớn ở giữa, trên đó là một bà lão tóc bạc trắng.

Bà mặc một chiếc áo khoác màu đỏ sẫm, cổ đeo chuỗi ngọc trai tròn trịa, ngoài ra không có thêm món trang sức nào khác. Khuôn mặt bà hiền từ, ánh mắt hiền hòa.

Có người bóc cam cho bà, cẩn thận gỡ bỏ hết phần xơ trắng trên từng múi. Nước trà được pha ở nhiệt độ vừa phải, không quá nóng cũng không quá nguội. Có người đứng sau xoa bóp vai, người khác thì vỗ nhẹ lên chân bà, thỉnh thoảng nói vài câu chúc phúc khiến bà bật cười vui vẻ.

Trông giống như cảnh phồn thịnh thời hoàng kim của Giả mẫu trong Hồng Lâu Mộng.

Nhưng so với Giả mẫu, bà lão này còn cao quý hơn nhiều, vì con trai bà rất thành đạt.

Giang Du nhét điện thoại vào túi, nở nụ cười ôn hòa: "Bà Lâm, con trai của Bí thư Yến cũng ở đây, cậu ấy nói lát nữa muốn đến chào hỏi bà."

Anh ngồi khá xa, gần như ngồi ở rìa mép sofa lớn. Trong không khí náo nhiệt, giọng nói của anh hơi cao lên một chút.

Sau khi anh nói xong, tiếng trò chuyện trong phòng giảm bớt đôi chút.

Mọi người trong giới này đều biết rõ nhau. Họ chỉ nghe nói "phàm nhân bái Phật", chứ chưa bao giờ thấy "Bồ Tát đốt hương". Hôm nay sao lại đổi tính vậy?

Ý nghĩ này chỉ thoáng qua đầu mọi người trong giây lát, bà Lâm đã mỉm cười: "Bảo cậu ấy qua đây đi, càng đông càng vui."

Giang Du mỉm cười: "Vậy để cháu nhắn cho cậu ấy, bảo cậu ấy đến."

Anh gửi tin nhắn, nhưng anh biết cho dù anh không nhắn, với tính cách của người kia, muốn đến thì chắc chắn sẽ đến. Anh nhét điện thoại trở lại túi, bên cạnh, Trần Phúc Áng huých khuỷu tay anh, hạ giọng hỏi: "Chuyện gì vậy? Cậu ta vừa gọi điện cho cậu à?"

Nghe giọng điệu thì mối quan hệ giữa hai người dường như không tệ.

Giang Du giải thích đơn giản: "Có lẽ cậu ấy vừa thấy tôi." Anh liếc nhìn bà Lâm đang được vây quanh ở trung tâm, giọng điệu nhàn nhạt: "Có lẽ muốn ra mặt chào hỏi."

Trần Phúc Áng che mắt: "Đúng là Bồ Tát đốt hương thật."

Đang nói thì cửa phòng mở ra, hai người bước vào.

Yến Trầm mặc chiếc áo khoác màu xám nhạt, cổ áo cài lỏng lẻo. Dáng người cậu cao gầy, gương mặt nổi bật, vừa xuất hiện đã thu hút mọi ánh nhìn. Cậu khẽ cong môi, liếc mắt nhìn về phía Giang Du rồi mỉm cười, nói: "Bà Lâm."

Tống Minh theo sau, lặng lẽ quan sát xung quanh.

Sofa trắng, ánh đèn cam ấm áp trên đầu, hơi ấm lan tỏa khắp phòng, trong không khí thoang thoảng hương cam ngọt ngào. Không có mùi rượu hay khói thuốc khó chịu, cũng không có những kẻ ăn mặc hở hang hay bất lịch sự. Mọi người trong phòng đều ăn mặc chỉn chu, quan trọng hơn là, họ đều mặc khá kín đáo.

Ban đầu hắn ngạc nhiên, sau đó lại thấy buồn cười vì sự ngạc nhiên của mình. Hắn thầm nghĩ: Mình đi theo vị thái tử gia này lâu quá rồi, đến mức thấy một môi trường bình thường cũng cảm thấy bất ngờ.

Hắn tự kiểm điểm một giây, rồi thấy vị thái tử gia kia đã thu lại vẻ phóng túng thường ngày. Cậu ngồi gần bà Lâm, khóe môi mỉm cười, khí chất quý phái, trò chuyện rất tự nhiên và thoải mái.

Bà Lâm nhìn cậu, ánh mắt dừng lại vài giây rồi chậm rãi mở miệng: "Bà nhớ ra rồi, cháu là con của Tô Vân phải không?"

Một cái tên đã lâu không nghe thấy trượt qua tai, Yến Trầm cảm thấy đôi mắt mình như run rẩy, từng nhịp, từng nhịp như sắp vỡ tan, nhưng nụ cười trên môi cậu không hề thay đổi: "Vâng, Tô Vân là mẹ cháu."

Nụ cười trên mặt bà Lâm càng rạng rỡ, lần này còn thêm vài phần chân thành: "Lúc nhỏ cháu đã rất ngoan, bây giờ nhìn cháu vẫn ngoan, đúng là đứa trẻ tốt."

Lời này vừa dứt, mọi người xung quanh đều lộ ra vẻ mặt kỳ lạ.

Ngoan? Đứa trẻ tốt?

Đúng là chuyện lạ có thật! Nếu cậu ta được gọi là đứa trẻ tốt, thì bọn họ là cái gì? Những đứa trẻ siêu cấp ngoan ngoãn à?

Yến Trầm làm như không thấy ánh mắt kỳ lạ của mọi người, rất tự nhiên nhận lời khen: "Vâng, cháu chính là đứa trẻ ngoan."

Sự tự tin và trơ tráo của cậu gần như sắp tràn ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!