Chương 16: (Vô Đề)

Buổi chiều, một chiếc xe dừng lại dưới tòa nhà.

Ngồi ở ghế sau, Tạ Trúc Thanh thực ra trong lòng vô cùng kích động, cổ họng căng cứng, nó hít sâu một hơi để trấn tĩnh trái tim đang đập quá nhanh, cố giả vờ bình tĩnh mở miệng: "Chú Giang, nhà sư huynh của chú có xa không ạ?"

Từ sau lần tham dự tiệc thọ lần trước, nó vẫn luôn canh cánh trong lòng về sư huynh – một nhà thư pháp của chú Giang. Mẹ nó đã dặn rằng chuyện này chỉ có thể do đối phương chủ động đề cập, nhà họ không thể mở lời trước. Dù trong lòng nó nóng như lửa đốt, nhưng cũng chỉ có thể kìm nén. May thay, chiều hôm qua, chú Giang đã gọi điện chủ động nhắc đến chuyện này.

Ngồi ở ghế trước lái xe, Giang Du nghe vậy quay đầu lại, giọng nói nghe vô cùng ấm áp: "Không xa đâu, nửa tiếng là tới."

Khi anh nghiêng đầu, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt, đôi mắt ánh lên ý cười, trông vô cùng ôn hòa.

Giang Du đưa cho nó một chai nước: "Trúc Thanh, cháu uống chút nước đi." Dường như anh đã nhận ra sự căng thẳng trong lòng người ngồi ghế sau, giọng nói vẫn dịu dàng: "Sư huynh của chú khá dễ tính, đến lúc đó cháu chỉ cần thể hiện tốt là được rồi."

Anh mỉm cười, giọng nói mang theo ý đùa cợt: "Với một học sinh ưu tú như Trúc Thanh, nếu anh ấy không nhận con, chú sẽ đi méc thầy đấy."

Tạ Trúc Thanh nghe vậy trong lòng vui vẻ, cảm giác căng thẳng khi nãy cũng vơi bớt đi phần nào.

Từ kính chiếu hậu trong xe, nó có thể nhìn thấy đôi mày của đối phương, một người đàn ông ôn hòa, nho nhã, nhìn giống giáo viên hoặc một học giả hơn là một doanh nhân.

Nó bỗng thấy tò mò: "Chú Giang, chú học thư pháp từ bao giờ ạ?"

Giang Du trầm ngâm một lát: "Từ khi mới vào tiểu học, khoảng tám, chín tuổi."

Cũng tầm tuổi của nó.

Tạ Trúc Thanh lại cẩn trọng hỏi: "Vậy chú bái sư từ khi nào ạ?"

Giang Du vừa khởi động xe vừa trả lời: "Lúc bái sư thì chú đã hơn mười tuổi, lớn hơn cháu bây giờ."

Tạ Trúc Thanh nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ đang lùi lại thật nhanh, sợ mình nói chuyện sẽ làm phân tán sự chú ý của anh, nên nó im lặng, chỉ âm thầm suy nghĩ về những câu hỏi có thể được đặt ra lát nữa.

Có lẽ vì trong lòng đang có chuyện nên nó không hề nhận ra thời gian trôi qua. Đến khi chiếc xe dừng lại, nó mới nghe thấy Giang Du nói: "Trúc Thanh, tới rồi."

Trước mắt họ là một khu dân cư, sau khi chào hỏi bảo vệ cổng, hai người đi vào. Đứng trước cửa nhà, Giang Du bấm chuông.

Chỉ vài giây sau, cánh cửa mở ra.

Hàn Tư đứng ở cửa, trên mặt nở nụ cười: "Sư đệ, lâu rồi không gặp."

Ánh mắt anh ta rơi trên người Tạ Trúc Thanh đứng bên cạnh Giang Du, nụ cười vẫn không thay đổi: "Đây là học sinh mà em đã nói với anh à?"

Tạ Trúc Thanh nhìn Hàn Tư, người trước mắt trông chỉ khoảng hơn bốn mươi tuổi, vóc dáng hơi gầy nhưng ánh mắt lại rất sáng, khí chất vô cùng nho nhã.

Nó mỉm cười, giọng nói trong trẻo vang lên: "Chào chú Hàn, cháu tên là Tạ Trúc Thanh, hôm nay theo chú Giang đến thăm chú, nếu có gì làm phiền, mong chú bỏ qua."

Lời lẽ ngay ngắn, nhưng cũng rất tự tin, không hề lúng túng hay sợ hãi.

Trong lòng Hàn Tư đã có ấn tượng tốt với Tạ Trúc Thanh, liền mời hai người vào nhà.

Căn hộ của Hàn Tư vốn là một căn bốn phòng ngủ, nhưng anh và vợ chỉ giữ lại phòng ngủ chính, ba phòng còn lại được sửa thành phòng làm việc. Không gian trong nhà sáng sủa và thông thoáng, nhưng khắp nơi đều có thể thấy các xấp giấy viết chữ.

Từng chồng, từng chồng xếp chồng lên nhau, có tờ thì dính mực, có tờ lại trắng tinh sạch sẽ.

Hàn Tư rót nước cho hai người. Tạ Trúc Thanh ngồi một góc, uống nước từng ngụm nhỏ, cậu không nhìn ngang ngó dọc, cũng không chạm vào bất cứ thứ gì, ngồi ngay ngắn, hai chân khép lại, trông rất lễ phép và yên tĩnh.

Giang Du uống hai ngụm nước: "Sư huynh, anh thấy học sinh mà em đưa tới thế nào, đủ tư cách bái sư chưa?"

Tạ Trúc Thanh lập tức ngồi thẳng lưng, trái tim đập nhanh, lắng nghe cuộc đối thoại giữa hai người.

Hàn Tư nhìn Tạ Trúc Thanh rồi lại quay sang Giang Du, tay anh đặt trên đầu gối, mỉm cười: "Anh là người lười biếng, bình thường chỉ tùy tiện viết vài chữ, sợ rằng sẽ làm chậm trễ người ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!