Chương 14: (Vô Đề)

Ánh đèn trên trần chiếu xuống, hắt bóng lên gương mặt nghiêng của người đàn ông. Làn da trên mặt tựa như được ánh nến nhảy múa soi rọi, mang theo vẻ sáng trong ấm áp, tựa như một khối ngọc thô thượng hạng.

Lời nói vừa dứt, xung quanh có vài ánh mắt đồng loạt dừng lại trên người anh. Giang Du như không nghe thấy, nụ cười trên mặt vẫn giữ nguyên.

Thần sắc hờ hững của Yến Trầm khi nãy đã tan biến. Ánh mắt cậu rơi trên khuôn mặt của Giang Du, như vừa tìm được thú vị gì đó, cậu chậm rãi ngồi thẳng người, tầm mắt dừng trên đôi môi mỏng ấy. Giọng cậu có chút ngạc nhiên: "Giang thiếu?"

Cậu đưa mu bàn tay chống cằm, tay còn lại chầm chậm xoa nhẹ quân bài trong tay mình, ánh mắt hơi cụp xuống: "Anh có muốn chơi không?"

Mọi người đồng loạt nín thở, chờ đợi câu trả lời.

Dù là trò chơi vua hay one

-minute

-stand, điều thú vị nằm ở ranh giới giữa ngại ngùng và táo bạo. Trạng thái hay phản ứng xấu hổ của người chơi dưới ánh nhìn của đám công tử ăn chơi này luôn là một bữa tiệc thị giác, giống như xem một vở kịch đầy hấp dẫn.

Nhưng loại trò chơi bị mọi người chú ý này, đặt lên Giang Du và Yến Trầm thì lại là chuyện chưa từng có. Người trước không ai dám chọc vào, người sau thì luôn giữ mình trong sạch giữa cái vòng này.

Ánh mắt Giang Du rơi trên gương mặt đối diện, vẫn là dáng vẻ tùy tiện ấy. Đôi lông mày dài kéo vào chân tóc, một vệt bóng đổ nghiêng trên sống mũi cao, nụ cười như có như không hiện trên môi anh.

Ngón tay cái và ngón trỏ của anh khẽ xoay nhẹ, giọng nói trầm ấm quen thuộc: "Đã là cá cược, thì tất nhiên phải chấp nhận thua cuộc."

Yến Trầm đứng dậy khỏi ghế, bước vài bước đến ngồi đối diện Giang Du, khóe môi cậu nhếch lên: "Bắt đầu thôi."

Dưới ánh sáng mờ nhạt, hai người nhìn nhau. Khi khoảng cách dần thu hẹp, hơi thở của cả hai hòa vào nhau, Giang Du có thể ngửi được mùi khói thuốc thoang thoảng từ người Yến Trầm.

Ánh mắt Yến Trầm bất giác lướt qua đôi môi của Giang Du, gần trong gang tấc. Đôi môi ấy có sắc hồng nhạt, nhìn qua đã cảm thấy vô cùng mềm mại.

Cậu ngang nhiên để ánh mắt quét qua gương mặt mà mình ngày đêm mong nhớ, trong thần sắc mang đầy ý thích thú. Đột nhiên, cậu nghiêng đầu, ghé sát môi mình vào đôi môi kia.

Đôi môi áp sát nhau, Giang Du không có bất kỳ phản ứng nào. Thần sắc anh vẫn giữ nguyên vẻ ôn hòa như cũ.

Yến Trầm hơi nheo mắt, đột nhiên không chút báo trước đưa lưỡi ra.

Động tác của cậu mang theo sự chiếm đoạt đầy bá đạo, đầu lưỡi mềm mại tiến thẳng lên quét qua vòm miệng đối phương, men theo chân lưỡi mà nghiền nhẹ, hơi thở nóng rực tràn ra từng chút.

Giang Du vẫn bất động, cho đến khi anh hơi nghiêng đầu sang một bên. Động tác này không hề báo trước, khiến gương mặt đang áp sát vào anh bất ngờ bị tách ra. Trong thoáng chốc, sắc mặt Yến Trầm trầm xuống.

Ánh mắt Giang Du chậm rãi nâng lên, bình thản nhìn người trước mặt. Khoảng cách gần đến nỗi toàn bộ gương mặt của Yến Trầm đều thu vào đáy mắt anh. Trong đôi mắt kia vẫn còn sự tức giận và chiếm hữu chưa kịp tan đi, một lớp băng mỏng phủ trên đáy mắt cậu.

Đó là một gương mặt đẹp đẽ đầy âm u, yêu nghiệt và tà mị. Dưới ánh đèn trần mờ ảo, vẻ sắc bén trên gương mặt ấy đủ để khiến người đối diện hồn xiêu phách lạc. Giang Du khẽ cười, nghiêng đầu ghé sát về phía trước.

Hơi thở anh chậm rãi, đôi mắt hơi khép hờ, từng đợt khí ấm áp lướt qua đôi môi trước mặt, môi anh nhẹ chạm môi cậu, khẽ lướt qua.

Yến Trầm theo phản xạ muốn giữ lấy đôi môi ấy, nhưng chỉ thấy Giang Du khẽ mỉm cười. Nụ hôn của anh rất nhẹ nhàng, chỉ mang theo hơi thở từ từ lướt xuống, từ má trượt đến vùng cổ cao dài.

Ngón tay Yến Trầm siết chặt.

Tựa như muốn nắm lấy thứ gì đó, lòng bàn tay cậu siết chặt hơn, hơi thở dần trở nên nặng nề.

Nụ hôn của Giang Du vẫn tiếp tục. Anh khẽ dùng răng cắn nhẹ lấy cúc áo sơ mi của Yến Trầm, không rõ là muốn cài lại hay tháo ra. Động tác chậm rãi như một thước phim quay chậm, đôi môi anh lướt qua hầu kết nhô lên.

Từng động tác của anh luôn thong dong, ngay cả khi đang chơi trò này cũng không hề vội vã. Tựa như đang v**t v*, mân mê một món đồ sứ hợp ý nhất, Giang Du vẫn ung dung mà kiên nhẫn.

Hai người ghé sát nhau, trán tựa vào nhau, che khuất những gì đang diễn ra. Trong ánh sáng mờ nhạt, mọi người chỉ có thể nhìn thấy cả hai đầu tiên là chạm môi, sau đó nụ hôn dần rơi xuống cổ.

Yến Trầm lại hít sâu một hơi.

Làn hơi nóng phả lên cổ cậu, tựa như bị một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua, không nặng không nhẹ, đủ để khiến cậu ngứa ngáy như bị gãi ngoài lớp giày. Cậu đột nhiên nheo mắt, ngay sau đó đưa tay giữ chặt lấy sau gáy Giang Du, cúi đầu hôn lên môi anh thật mạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!