Chương 5: (Vô Đề)

Ngày 1 tháng 6 năm 2014.

Hôm nay là Quốc tế Thiếu nhi, lớp nào cũng chuẩn bị tiết mục. Anh Tri Việt cứ nhìn Vương Linh Linh mãi, mình đã giấu một chiếc đinh vào giày múa của nó. Dáng vẻ nó ngã từ trên sân khấu xuống trông như một thiên thần gãy cánh, đẹp thật đấy.

Lại là một mặt cười màu đỏ, mang theo ác ý đong đầy.

Ngày 22 tháng 5 năm 2016.

Bạn cùng bàn đọc một cuốn tiểu thuyết về thật giả thiên kim rồi tức tối mắng ba mẹ của thiên kim thật không có mắt còn thiên kim giả chiếm tổ chim khách vừa độc ác vừa ngu ngốc, c.h.ế. t không đáng tiếc. Miệng mình thì hùa theo nhưng trong lòng lại thầm thấy may mắn. May mà người đàn bà điên đó đã bóp c.h.ế. t đứa con gái của nhà họ Thẩm, sẽ không bao giờ có ai đến tranh giành với mình nữa. Mình sẽ mãi mãi là nàng công chúa duy nhất của nhà họ Thẩm, là hòn ngọc quý trên tay ba mẹ.

Lần này là một biểu cảm ngây thơ vô hại nhưng vẫn được vẽ bằng mực đỏ.

Ngày 12 tháng 10 năm 2019.

Hôm nay là lễ hội nghệ thuật, con tiện nhân Hạng Thư nhanh chân hơn mình đăng ký tiết mục biểu diễn piano. Mình đã nhét một lưỡi d.a. o lam vào trong đàn của nó, ngón trỏ tay phải của nó bị cắt đứt một đốt, sau này không thể chơi đàn được nữa rồi, thật đáng thương.

Mặt cười đã biến thành một gương mặt quỷ dị vặn vẹo, mỗi một nét vẽ đều tuôn ra sự cực đoan và tàn độc của chủ nhân nó.

Ngày 1 tháng 9 năm 2022.

Lớp của anh Tri Việt có một học sinh mới chuyển đến tên là Chung Vãn Tinh, là con gái của người giúp việc nhà anh ấy. Mình ghét cô ta!

Ba chữ Chung Vãn Tinh bị đầu bút chọc cho chi chít những lỗ nhỏ, sau đó bị những dấu gạch chéo màu m.á. u phủ lên.

Ngày 1 tháng 10 năm 2022.

Nghỉ lễ Quốc khánh, mình đã hẹn anh Tri Việt đi du lịch nhưng anh ấy lại dẫn theo rất nhiều người, trong đó có cả Chung Vãn Tinh. Mình phải g.i.ế. c c.h.ế. t cô ta!

Một con d.a. o đỏ tươi được vẽ ngay trên ba chữ Chung Vãn Tinh, như thể muốn bổ cô ta ra làm hai nửa.

Ngày 1 tháng 1 năm 2023.

Anh Tri Việt đã đốt pháo hoa cho mình xem. Mình đang rất vui, vậy mà lúc quay mặt lại thì thấy anh đang cúi đầu an ủi Chung Vãn Tinh. Mình giả vờ không khỏe để anh Tri Việt đưa mình về. Đêm đó, Chung Vãn Tinh bị mấy gã lang thang làm nhục rồi quay cả video lại. Chung Vãn Tinh c.ắ. t c. ổ tay tự sát rồi. Cuối cùng thì cô ta cũng chết.

Cuối trang vẫn là một khuôn mặt cười đầy ác ý.

Ngày 26 tháng 3 năm 2024.

Hôm nay là lễ trưởng thành mười tám tuổi của mình. Ba đã hứa cho mình cổ phần nhưng lại không thực hiện. Lũ tiện nhân đó lại dám cười nhạo mình!

Mỗi một chữ viết ra đều như rạch nát trang giấy, trút ra toàn bộ sự phẫn nộ của chủ nhân nó.

Ngày 27 tháng 3 năm 2024.

Mình đã bỏ thuốc con phế vật Diêu Châu rồi ném nó vào khu ổ chuột. Tiếng kêu la thảm thiết của nó nghe thật êm tai. Nghe nói cả đời này nó chỉ có thể đeo túi đựng nước tiểu thôi. Để xem sau này lũ tiện nhân kia còn dám cười nhạo mình nữa không.

Đây là trang nhật ký cuối cùng, được viết từ hai ngày trước, kết thúc bằng một biểu tượng chiến thắng.

Toàn thân Hứa Bích Phàm lạnh toát.

Bà không thể tin nổi khi nhìn vào người con gái ngoan ngoãn thường ngày, trong mắt chỉ còn lại sự xa lạ và kinh hoàng.

"Sao con lại trở nên thế này?"

Trước đây, Thẩm Chính Nguyên chỉ nghĩ rằng cô con gái này có chút thủ đoạn nhỏ nhặt nông cạn, nào ngờ cô ta lại có nhiều "chiến tích lẫy lừng" đến vậy. Ông vừa kinh ngạc vừa cảm thấy rợn cả người. Những tội ác chồng chất trong cuốn nhật ký, những biểu cảm ghê rợn bằng mực đỏ, cùng với những vật chứng phạm tội trong két sắt – đôi giày múa, đốt ngón tay, chiếc USB… Tất cả những thứ được Thẩm Kiều Kiều xem như chiến lợi phẩm này đều bị Thẩm Chính Nguyên giao nộp cho cảnh sát.

Cảnh sát lập tức lập án điều tra.

Nàng tiểu công chúa nhà họ Thẩm ba ngày trước còn đang huy hoàng vô hạn, trong chớp mắt đã trở thành tù nhân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!