Bộ Vi đưa hồn ma của Dư Đào về quê.
Đoàn Đoàn và Viên Viên ham chơi, nhân lúc rảnh rỗi trong thời gian tu luyện cũng tranh thủ lười biếng, đi theo cùng.
Bây giờ ở quê nhà nào cũng xây nhà tự xây, biệt thự nhỏ, nhà lầu, trông rất bề thế, chỉ có nhà họ Dư là vẫn ở nhà ngói.
Chồng của bà nội Dư đã mất từ lâu, một trai một gái đều sống ở thành phố, một năm cũng chẳng về được mấy lần.
Cha mẹ của Dư Đào công việc bận rộn, vẫn chưa gom đủ tiền trả trước mua nhà, chen chúc trong căn nhà thuê chật hẹp, bôn ba vì cuộc sống, đi sớm về khuya, căn bản không có thời gian chăm sóc con cái nên đã gửi cậu bé về quê cho bà nội nuôi.
Từ khi Dư Đào có ký ức, cậu bé đã sống cùng với bà nội.
Tình cảm của hai bà cháu rất sâu đậm.
Vừa về đến nơi, cậu bé đã nhìn thấy bà nội đang ngồi ở cửa, lật xem cuốn album duy nhất trong nhà, trong đó toàn là ảnh của Dư Đào từ lúc còn ẵm ngửa đến lúc tám tuổi.
Sinh nhật tám tuổi còn chưa qua, cậu bé đã chết rồi.
Bà nội Dư đã ngoài sáu mươi, tóc đã bạc trắng, trên mặt hằn sâu dấu vết của năm tháng.
"Bà nội."
Dư Đào lẩm bẩm gọi khẽ, hốc mắt không nhịn được mà đỏ hoe.
Rõ ràng trước khi cậu bé chết, tóc bà nội vẫn chưa bạc nhiều như vậy, nếp nhăn trên mặt cũng không nhiều như thế này.
Bộ Vi khẽ nâng tay lên. "Đi đi."
Dư Đào lập tức bay đến trước mặt bà nội Dư.
"Bà nội."
Lời vừa dứt, thân hình cậu bé dần dần hiện ra.
Bàn tay đang v**t v* tấm ảnh của bà nội Dư khựng lại từ từ ngẩng đầu lên, trong làn nước mắt, một bóng hình mờ ảo xuất hiện trước mặt.
Bà tưởng mình bị ảo giác, không nhịn được đưa tay lau nước mắt.
Lần này bà nhìn rõ rồi.
"Đào Đào."
Sợ kinh động đến người khác, Dư Đào đỡ bà nội vào trong nhà, sau đó quỳ xuống.
"Bà nội, cháu xin lỗi, cháu làm bà buồn rồi."
Bà nội Dư vội đỡ cậu bé dậy, gương mặt già nua đẫm lệ. "Mau đứng lên, dưới đất lạnh lắm."
Bà quên mất cháu trai bây giờ đã là hồn ma, lạnh nóng đối với cậu bé đều là phù vân.
Dư Đào nhìn đôi mắt rõ ràng đã có chút đục ngầu của bà nội, càng thêm khó chịu. "Bà nội, sau này cháu không ở bên cạnh bà nữa, bà phải tự chăm sóc bản thân thật tốt, đừng nhớ đến cháu nữa."
Bà nội Dư khóc không thành tiếng. "Là do bà không tốt, bà không chăm sóc tốt cho cháu, Đào Đào của bà, đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy, tại sao ông trời lại cướp nó đi chứ, Đào Đào…"
Bà đấm ngực mình, vừa đau đớn vừa hận.
Hận bản thân ngày hôm đó sao không đi tìm cháu sớm hơn, sao lại để nó chết đuối dưới sông chứ?
Đứa trẻ nhỏ như vậy còn chưa đầy mười tuổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!