Sắc mặt Hứa Bích Phàm vô cùng khó coi. Đứa con gái này vừa mới về đã khiến gia đình náo loạn không yên, đâu phải phúc tinh gì chứ, gọi là sao chổi thì đúng hơn.
Thẩm Kiều Kiều lại bắt đầu lựa lời nói chen vào: "Ba, ba đừng trách anh hai, tất cả là lỗi của con. Lẽ ra con nên nói cho ba mẹ biết sự thật từ sớm. Con xin lỗi, thật sự xin lỗi…"
Bộ Vi mất hết kiên nhẫn.
"Nếu đôi mắt của cô chỉ dùng để khóc thì tôi không ngại móc nó ra ngay bây giờ đâu."
Tiếng khóc của Thẩm Kiều Kiều im bặt. Cô ta kinh hãi nhìn Bộ Vi, run rẩy nép sát vào người Hứa Bích Phàm, không dám khóc thêm tiếng nào nữa.
Thẩm Khoát tức điên lên: "Bớt ra vẻ ta đây ở đây đi, nhà họ Thẩm này còn chưa đến lượt một người ngoài thân phận không rõ ràng như mày làm chủ…"
"Đủ rồi!"
Thẩm Chính Nguyên nghiêm mặt cắt lời, ánh mắt đầy cảnh cáo.
Thẩm Khoát cuối cùng cũng biết sợ trước uy quyền của ba mình, chỉ hừ một tiếng rồi không dám hó hé thêm.
Thẩm Chính Nguyên lại nhìn về phía Bộ Vi, sắc mặt đã dịu đi đôi chút. "Con về đột ngột quá, mọi người nhất thời chưa quen, con đừng để trong lòng. Ba tin con chính là con gái của ba. Sau này ai còn dám dị nghị về chuyện này, ba sẽ mời gia pháp ra."
Sống lưng Thẩm Kiều Kiều cứng đờ.
Cuối cùng cô ta cũng muộn màng nhận ra, bất kể Bộ Vi có phải là kẻ mạo danh hay không thì cũng không thể thay đổi được sự thật rằng cô ta là tiểu thư giả.
Nhưng cho dù là vậy, chẳng lẽ mười tám năm tình nghĩa lại không bằng được huyết thống hay sao?
Người ba ngày thường hết mực yêu thương cưng chiều cô ta, vậy mà trong chớp mắt đã lật mặt.
Vậy sau này cô ta phải làm sao đây? Cô ta sắp bị đuổi ra khỏi nhà họ Thẩm rồi sao?
Không, không thể được.
Cô ta vô thức nhìn về phía Hứa Bích Phàm, dáng vẻ vừa đáng thương vừa hoang mang bất lực, trong mắt ngập tràn sự tuyệt vọng khi sắp bị bỏ rơi và nỗi lưu luyến đối với người thân.
Hứa Bích Phàm vốn có tình cảm thật sự với cô con gái nuôi này, bà cúi người đỡ cô ta dậy rồi nói: "Ba ngày trước chúng ta mới tổ chức lễ trưởng thành cho Kiều Kiều, truyền thông đều đã đưa tin cả rồi. Nếu bây giờ lại công bố chuyện của Bộ Vi, e là sẽ thành trò cười cho thiên hạ."
Lời nói nghe thì có vẻ đường hoàng nhưng thực chất là bà ta sợ cô con gái nuôi cưng của mình phải chịu tủi thân.
Thẩm Kiều Kiều thút thít trong lòng bà ta nhưng khóe miệng lại không nhịn được mà khẽ nhếch lên.
Tiểu thư thật thì đã sao? Chẳng phải cũng không được mẹ ruột yêu thương đó sao.
Lông mày Thẩm Khoát cũng giãn ra. "Mẹ nói đúng. Nhà họ Thẩm chúng ta cũng không phải nhà tầm thường, nếu để lọt ra tin tức động trời về tiểu thư thật giả thế này, không biết người ngoài sẽ chê cười đến mức nào. Hơn nữa, chuyện mẹ mang thai được đại sư phán mệnh năm đó có rất nhiều người biết, Kiều Kiều lại còn có hôn ước với nhà họ Tống. Nếu bây giờ công khai, lỡ như nhà họ Tống cho rằng chúng ta lừa hôn, hai nhà từ đó kết thù thì tổn thất sẽ rất lớn."
Ánh mắt Thẩm Kiều Kiều sáng lên.
Cô ta và Tống Tri Việt là thanh mai trúc mã, sao có thể để Bộ Vi, một tiểu thư nửa đường xuất hiện này so sánh được chứ?
Giới nhà giàu đều rất coi trọng thể diện, vậy nên cô ta sẽ mãi mãi là cô con gái danh chính ngôn thuận duy nhất của nhà họ Thẩm, là phúc tinh của cả nhà!
Thẩm Chính Nguyên im lặng.
Chuyện có bị thiên hạ chê cười hay không không quan trọng nhưng hôn ước với nhà họ Tống đúng là phải cân nhắc một cách thận trọng.
Hứa Bích Phàm nhìn vẻ mặt của ông ta là biết ông ta đã d.a. o động, bèn nói tiếp: "Hay là chúng ta cứ nói với bên ngoài rằng Bộ Vi là con gái nuôi mà chúng ta nhận về, tên vẫn được ghi vào gia phả. Như vậy vừa không ảnh hưởng đến việc gia đình chúng ta đoàn tụ, lại vừa không tác động đến mối thông gia với nhà họ Tống, đúng là vẹn cả đôi đường."
Thẩm Chính Nguyên vẫn không hó hé gì.
Thế nhưng vợ chồng nhiều năm, Hứa Bích Phàm biết ông ta đã ngầm đồng ý, chẳng qua là vì vừa mới dựng nên hình tượng một người cha tốt nên không tiện lật lọng mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!