Chương 2: (Vô Đề)

Mi mắt Bộ Vi giật nhẹ. Thảo nào cả nhà này lại cưng chiều Thẩm Kiều Kiều một cách mù quáng như vậy.

"Bà ấy hận chứ." Giây phút này, Thẩm Kiều Kiều dường như đồng cảm sâu sắc với mẹ ruột của mình:

"Vì vậy bà ấy đã nghĩ ra một độc kế, chính là trộm long tráo phụng."

Hứa Bích Phàm chỉ cảm thấy trời đất trước mắt tối sầm, suýt chút nữa thì ngất đi.

Thẩm Kiều Kiều nói tiếp: "Hai người là chị em, dung mạo vốn đã có nét tương đồng mà trẻ sơ sinh thì trông cũng không khác nhau là mấy. Chỉ cần tráo đổi vòng tay trong lúc kiểm tra sức khỏe toàn thân là được, không hề khó."

Hứa Bích Phàm ôm lấy ngực, tức đến mức toàn thân run rẩy.

Thẩm Khoát thì từ lâu đã bị sự thật bất ngờ này làm cho tam quan vỡ nát, đến mức quên cả phản ứng.

Người bình tĩnh nhất ngược lại là Thẩm Chính Nguyên.

Lúc con gái chào đời, ông ta vừa hay phải đi công tác nên đã không thể nhìn thấy đứa trẻ được bế ra từ phòng sinh ngay lúc đầu.

"Sau gáy của Tiểu Vi có một vết bớt hình hoa đuôi phượng giống hệt của bà."

Hôm đó khi Bộ Vi trồi lên từ hồ bơi, ban đầu cô đã quay lưng về phía ông. Mái tóc ướt sũng không thể che hết được vết bớt màu đỏ vô cùng bắt mắt kia.

Chính vì điều này mà trong lòng ông ta mới nảy sinh nghi ngờ.

Hứa Bích Phàm càng kinh ngạc hơn.

"Sau khi sinh tôi yếu lắm nên ngủ thiếp đi rất nhanh. Tôi chỉ kịp nhìn con một cái, bác sĩ cũng không hề nói với tôi trên người con bé có bớt…" Bà đột nhiên nhận ra điều gì đó, quay sang nhìn Thẩm Kiều Kiều rồi nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Bác sĩ cũng bị bà ta mua chuộc rồi sao?"

Môi dưới của Thẩm Kiều Kiều đã bị chính mình cắn đến bật m.á. u nhưng vẫn không tài nào ngăn được sự thật phơi bày ra ánh sáng.

"Bác sĩ… là bạn học của bà ấy."

Với một đứa trẻ sơ sinh, sau khi đã biết giới tính thì điều người ta quan tâm đầu tiên là sức khỏe, sau đó mới đến ngoại hình. Vết bớt của Bộ Vi lại nằm ở sau gáy nên rất khó để phát hiện ra ngay từ đầu.

Sau đó cô liền bị đưa đi kiểm tra sức khỏe.

Kế hoạch này gần như không một kẽ hở.

Bộ Vi lại lên tiếng: "Sau đó thì sao? Sau khi tráo con thành công, bà ta không nghĩ đến chuyện g.i.ế. c tôi diệt khẩu à?"

Trong mắt Thẩm Kiều Kiều đột nhiên bùng lên sự căm hận tột độ. "Bà ta đã g.i.ế. c rồi! Chính miệng bà ta đã nói với tôi rằng đã tự tay bịt c.h.ế. t cái thứ nghiệt chủng đó rồi vứt xác trong bụi cỏ. Người c.h.ế. t sao có thể sống lại được? Mày là đồ giả, mày mới là kẻ mạo danh!"

Cô ta trừng mắt nhìn Bộ Vi chằm chằm. "Giấy xét nghiệm ADN chắc chắn là do mày giở trò!"

Bộ Vi: "…"

Thẩm Kiều Kiều gào thét một cách điên loạn: "Tại sao mày lại quay về? Tại sao lại tranh giành với tao? Tao mới là tiểu công chúa độc nhất vô nhị của nhà họ Thẩm. Mày là đồ tiện nhân, sao mày không đi c.h.ế. t đi? Đi c.h.ế. t đi!"

Cô ta đột nhiên vươn tay, định bóp cổ Bộ Vi.

Thẩm Chính Nguyên bật người đứng dậy còn Bộ Vi thì không nói hai lời, tung một cước đá thẳng vào bụng Thẩm Kiều Kiều.

Tuy tu vi của Bộ Vi chẳng còn lại bao nhiêu nhưng việc thi triển hay hóa giải những câu chú đơn giản vẫn dễ như trở bàn tay.

Cú đá vừa rồi đã khiến Thẩm Kiều Kiều va vào bàn trà, trên trán u một cục lớn và Chân Ngôn Chú cũng theo đó mà được hóa giải.

Thẩm Kiều Kiều lập tức quỳ xuống trước mặt Hứa Bích Phàm một lần nữa, khóc lóc nói: "Mẹ ơi, con xin lỗi, con không cố ý lừa dối mọi người đâu. Con chỉ sợ sau khi biết sự thật, ba mẹ sẽ không cần con nữa, giống như mẹ ruột của con vậy. Bà ấy sinh con ra chỉ để lợi dụng, thậm chí còn lên kế hoạch bắt cóc con hòng dụ mẹ ra mặt để làm hại mẹ. Con đã cầu xin bà ấy đừng làm vậy, thế là bà ấy đánh con, mắng con, nói con bất hiếu…"

Trái tim đang hừng hực lửa giận của Hứa Bích Phàm lại mềm đi vài phần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!