"Đừng tưởng rằng quỳ một cái là mọi chuyện có thể nhẹ nhàng bỏ qua." Tuy vậy, cơn tức trong lòng Hiếu đế chưa tan, giọng nói vẫn đầy phẫn nộ khi nhìn Lục Yến Đình: "Sáng nay trẫm đã nhận không biết bao tấu chương tố cáo ngươi. Ngươi đang ở trên đỉnh cao danh vọng nhưng triều đình thì đầy rẫy những kẻ muốn kéo ngươi xuống. Ngươi nghĩ rằng nắm giữ quyền hành trong nội các là có thể yên ổn mãi mãi sao?"
"Thần không dám, thần chỉ muốn chia sẻ bớt gánh nặng với Hoàng thượng và Thái tử mà thôi." Lục Yến Đình vẫn điềm tĩnh, giọng nói rành rọt, tiếp tục thưa:
"Thần hôm qua giả say thử lòng, phát hiện Mục vương và Ngũ hoàng tử có quan hệ cá nhân rất mật thiết. Nhưng Thái tử sắp đăng cơ nhiếp chính, hành động của Mục vương như vậy e rằng có phần mang lòng dạ không yên."
Lời lẽ của Lục Yến Đình vừa trung thành vừa thấu đáo khiến cơn giận dữ trong đôi mắt rồng của Hiếu đế dần dịu xuống. Hoàng đế im lặng hồi lâu, không nói thêm lời nào.
Căn đại điện rộng lớn yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Trên nền gạch lát màu đen bóng loáng, bóng dáng của Lục Yến Đình quỳ gối phản chiếu mờ nhạt, như một tầng mây đen bao phủ trong lòng Hiếu đế.
Rất lâu sau, Hiếu đế mới từ từ trấn tĩnh lại, giọng nói nhẹ nhàng hơn:
"Thôi được rồi. Tứ hoàng huynh của trẫm từ xưa đến nay vốn tâm cơ linh hoạt còn nha đầu Vạn Ninh tính tình l* m*ng. Trẫm từng nghĩ ngươi và nàng cũng coi như quen biết nhiều năm nhưng xem ra duyên phận chẳng thể thành."
"Vi thần sợ hãi, quận chúa là vàng ngọc, thần không dám trèo cao." Giọng nói của Lục Yến Đình vẫn bình thản đáp lại.
Hiếu đế liếc nhìn hắn một cái, nói tiếp:
"Ngươi và Vạn Ninh không có duyên thì thôi, cũng chẳng sao. Kinh thành không thiếu các tiểu thư khuê các, người đẹp dáng gầy, người đẹp đầy đặn đều có. Chuyện hôn nhân của ngươi, trẫm sẽ để tâm. Đứng lên đi."
"Thần tạ ơn Hoàng thượng đã ưu ái!" Lục Yến Đình cúi người nhận ân điển, sau đó từ từ đứng dậy.
Hiếu đế vừa định ra hiệu cho hắn lui, bỗng như nhớ ra điều gì, liền nói:
"Mau xử lý nha hoàn kia đi. Cho dù là diễn trò cũng phải có chừng mực! Thân phận của ngươi tôn quý như vậy, chính thê còn chưa cưới mà đã thu nhận một ngoại thất hèn mọn, truyền ra ngoài chẳng phải rất nực cười sao?"
…
Khi Lục Yến Đình trở về biệt viện để đón Thẩm Lệnh Nghi, nàng đã chỉnh tề đứng đợi ở hành lang ngoài sân từ lâu.
Bên ngoài trời lạnh, trên người Thẩm Lệnh Nghi khoác một chiếc áo choàng mới tinh làm từ gấm dệt họa tiết xanh biếc. Chiếc áo choàng làm gương mặt trang điểm nhẹ của nàng trở nên càng thêm diễm lệ, quyến rũ.
Khi nhìn thấy nàng, Lục Yến Đình ngẩn người trong giây lát, hiếm có khi hắn thất thần như vậy. Sau vài giây định thần, hắn mở cửa xe, mời nàng bước vào khoang.
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, khoảng thời gian chỉ vừa bằng uống một chén trà, cả hai đã đến phủ Đoan Vương.
Tối nay, Đoan Vương mở tiệc khoản đãi khách khắp nơi. Giờ Dậu vừa qua, trước cửa phủ đã chật ních người, tiếng chào hỏi rôm rả vọng đến tận bên trong xe ngựa.
Khi xe ngựa dừng hẳn, Thẩm Lệnh Nghi theo sau Lục Yến Đình bước ra khỏi khoang xe. Tuy nhiên, chưa kịp đặt chân xuống bệ để xuống xe, nàng đã bị bế bổng lên.
Thẩm Lệnh Nghi gần như không kịp phản ứng, đến khi hoàn hồn thì đã thấy mình nằm gọn trong vòng tay của Lục Yến Đình.
Tiếng thét kinh ngạc của nàng nghẹn lại trong cổ họng. Nàng chỉ biết mở to đôi mắt long lanh nhìn người đàn ông trước mặt, đôi môi hắn khẽ nhếch, nụ cười như ẩn như hiện.
Trước cổng phủ Đoan Vương vốn đông đúc nhộn nhịp bỗng chốc trở nên im lặng như tờ. Tất cả khách khứa qua lại đều đổ dồn ánh mắt về phía Lục Yến Đình đang bế Thẩm Lệnh Nghi.
Phải thừa nhận rằng, hình ảnh vị Thủ phụ cao lớn, vững chãi bế nàng thiếu nữ xinh đẹp, yêu kiều trong vòng tay quả thật khiến người ta không thể rời mắt. Sự hài hòa trong cảnh tượng này thậm chí còn làm vang lên một tiếng huýt sáo lanh lảnh từ trong đám đông, âm thanh ấy làm đôi má của Thẩm Lệnh Nghi lập tức ửng đỏ.
Thế nhưng, dường như Lục Yến Đình chẳng mảy may bận tâm. Hắn vẫn ung dung bế nàng trong tay, bước từng bước vững chãi. Sau vài bước, hắn chậm rãi cúi đầu, giọng điệu bình thản nhưng không kém phần ra lệnh:
"Cười."
Thẩm Lệnh Nghi ban đầu tưởng rằng mình nghe nhầm, không tự chủ được mà ngẩng đầu, hai tay đặt lên vai hắn để giữ thăng bằng sau đó thẳng lưng nhìn chằm chằm vào hắn.
Ánh mắt hai người giao nhau nhưng khi nàng vẫn chưa hiểu rõ ý của hắn, Lục Yến Đình đã nhíu mày, không kiên nhẫn nhắc lại lần nữa:
"Cười lên!"
Gương mặt tuấn tú, cao quý của hắn giờ lại đang ép người khác phải "cười" một cách đầy kỳ lạ. Sự đối lập ấy khiến Thẩm Lệnh Nghi không kìm được mà bật cười, tiếng cười trong trẻo vang lên bên tai hắn như tiếng chuông bạc réo rắt giữa làn nước trong vắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!