Chương 48: (Vô Đề)

"Không, không có vẽ..."

"Sao lại nghĩ đến việc sao chép bức tranh đó?"

Thẩm Lệnh Nghi dĩ nhiên không dám nói thật, chỉ có thể chai mặt nói: "Thiếp... thích vẽ tranh, trước đây ở Mục Vương phủ không có nhiều cơ hội, bây giờ... sợ tay nghề mai một, cho nên luyện tập một chút."

"Lấy tranh của Tuần Sanh ra luyện tập, có phải là độ khó hơi lớn rồi không?" Lục Yến Đình cười truy hỏi.

Thẩm Lệnh Nghi nghe cái giọng điệu đó của hắn liền cảm thấy cái "câu đố" này có tiếp tục cũng chẳng có ý nghĩa gì, bèn nói thẳng ra hỏi hắn: "Vậy tại sao trước đây đại nhân không nói với thiếp, ngài chính là Tuần Sanh, Tuần Sanh chính là ngài?"

"Ai nói cho ngươi biết?" Lục Yến Đình không ngờ tiểu nữ nhân lại biết nhanh như vậy, tức khắc cảm thấy có chút vô vị.

"Là Tri Xuân nói." Thẩm Lệnh Nghi nhân cơ hội luồn ra khỏi vòng tay hắn, lùi lại kéo ra một khoảng cách: "Nếu không phải có muội ấy, bây giờ thiếp vẫn còn bị đại nhân giấu giếm."

"Ngươi cũng đâu có hỏi." Lục Yến Đình tựa như đang ăn vạ mà nhún vai: "Hơn nữa ngươi cũng không nghĩ xem, thư phòng của ta, sao lại có thể vô cớ treo tranh của người ngoài?"

Thẩm Lệnh Nghi híp mắt, nhìn Lục Yến Đình vô cùng không nói lý lẽ trước mắt, vén vạt váy lên chuẩn bị xuống đất, lại bỗng nghe Lục Yến Đình hỏi nàng: "Hành lý đã thu dọn xong chưa, sáng mai chúng ta xuất phát sớm."

Một câu nói của Lục Yến Đình đã thành công khiến Thẩm Lệnh Nghi đứng yên tại chỗ.

"Ngày mai chúng ta đi đâu?"

Câu hỏi này thực ra trước đó nàng đã muốn hỏi rồi nhưng Lục Yến Đình lại cứ không nói hết lời, cũng không cho nàng cơ hội hỏi, làm nàng ngơ ngác không hiểu gì.

"Theo ta đến huyện Lư Giang của Nam Lăng một chuyến."

"Đại nhân đi làm gì?"

"Cứu trợ thiên tai, điều tra án."

Thẩm Lệnh Nghi vừa nghe càng thêm hồ đồ: "Vậy thiếp đi làm gì?"

"Không làm gì cả." Lục Yến Đình đứng dậy, vừa cởi áo vừa đi về phía phòng tắm:

"Chỉ là thấy cái dáng vẻ mơ hồ của ngươi, ở bên cạnh ta dù sao cũng an toàn hơn là ở lại Thượng Kinh."

Thẩm Lệnh Nghi bị hắn nói cho đỏ bừng cả mặt, đang cố gắng soạn sẵn trong bụng xem phải phản bác lời lẽ hoang đường của người đàn ông này thế nào, bỗng thấy Lục Yến Đình quay người lại.

"Hơn nữa, Nam Lăng nằm trên con đường huyết mạch thông đến Bắc Liêu, tính toán thời gian, phụ thân ngươi và những người khác khoảng mười ngày nữa là có thể đến Nam Lăng rồi. Ngươi muốn tiếp tục ở Thượng Kinh chờ, hay là muốn gặp người sớm hơn?"

Thẩm Lệnh Nghi chỉ tưởng mình bị ù tai nghe nhầm, ngây ngốc đứng tại chỗ nửa ngày không phản ứng.

Lục Yến Đình thừa biết chuyện này nhất định có thể nắm thóp được tiểu nữ nhân, không khỏi giơ tay búng một cái với nàng: "Còn ngây ra đó? Lại đây hầu hạ ta thay y phục."

...

Đêm đó, Lục Yến Đình tự nhiên lại nghỉ ở Phong Hà Cư, Thẩm Lệnh Nghi dĩ nhiên không thể nói được một chữ "không".

May mà cuối cùng chuyện khiến nàng hoảng loạn không thể xoay sở đó đã không xảy ra lần nữa. Lục Yến Đình sau khi nằm xuống, rất nhanh đã không còn tiếng động, dường như đã ngủ rồi.

Trong bóng tối, người đàn ông nằm nghiêng ở phía ngoài của giường khung, ánh trăng ngoài cửa sổ hòa cùng bóng hình của hắn, Thẩm Lệnh Nghi cuộn mình trong chăn nhìn, chỉ cảm thấy trước mắt như có một dãy núi non trùng điệp.

Nàng nghe thấy tiếng hít thở nông đều của hắn, bèn bất giác duỗi tay ra muốn giúp hắn đắp lại tấm chăn bị tuột.

Kết quả là đầu ngón tay còn chưa kịp hạ xuống, cổ tay nàng đã bị Lục Yến Đình nắm chặt lấy.

"Không ngủ được?"

Trong bóng tối, giọng của người đàn ông trầm khàn, mang theo một sự lười biếng như tỉnh như mê, toát ra một sức nặng mơ hồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!