Đêm đó, Lục Yến Đình mang theo nỗi căm hận nhà họ Lục đã ăn sâu vào xương tủy mà quay về Ẩn Trúc Viện.
Vừa vào cổng viện, thấy Tê Sơn chạy ra đón, hắn liền mở miệng hỏi chuyện về Thẩm Lệnh Nghi: "... Nếu nàng đã dùng bữa thì bảo nàng đến thư phòng nói chuyện."
"Gia, Thẩm tỷ tỷ hình như đã an giấc rồi ạ." Tê Sơn vừa nhận lấy chiếc áo choàng Lục Yến Đình ném qua vừa thật thà đáp.
Lục Yến Đình nghe vậy sững người, nhìn sắc trời ráng chiều còn chưa lặn hết rồi nói: "Giờ này đã ngủ rồi, nàng vẫn chưa khỏe sao?"
Tê Sơn gật đầu: "Nghe Tri Xuân tỷ tỷ nói, Thẩm tỷ tỷ đêm qua cả đêm không ngủ, cứ mở mắt đến tận hừng đông, có lẽ là đêm đó đã bị kinh sợ. Hôm nay đệ đi đưa thuốc, thấy nàng cũng cứ mơ mơ màng màng, bữa trưa và bữa tối hình như cũng chẳng dùng bao nhiêu."
Tê Sơn vừa nói xong, liền thấy Lục Yến Đình đang đi về phía thư phòng đột nhiên đổi hướng, đi thẳng vào nội viện.
"Gia, ngài đi thăm Thẩm tỷ tỷ sao ạ?" Tê Sơn đi theo sau hắn gọi: "Hay là để đệ đi báo với Tri Xuân tỷ tỷ một tiếng trước?"
"Lúc trước đây ta bảo ngươi và Sùng Lĩnh đi điều tra Toàn Phúc kia, tra xét thế nào rồi?" Lục Yến Đình không đáp lời hắn, lại hỏi ngược một câu.
Tê Sơn vội vàng đáp: "Sùng Lĩnh đã đi điều tra nhưng người hình như đã bị người của Thu Thủy Viện đưa đi từ trước rồi ạ."
Lục Yến Đình nghe vậy suy nghĩ một lát, ra lệnh cho Tê Sơn không cần tiếp tục theo dõi chuyện của Toàn Phúc nữa, sau đó hắn liền xoay người đi vào Thùy Hoa Môn.
Trong Phong Hà Cư yên ắng lạ thường. Lúc Lục Yến Đình đẩy cửa bước vào vừa hay gặp Tri Xuân bưng nước nóng từ trong đi ra.
Hai người chạm mặt nhau, Tri Xuân sợ đến mức suýt chút nữa làm rơi chiếc thau đồng trên tay xuống đất.
"Gia... sao ngài lại về ạ?"
"Nàng ngủ rồi sao?" Lục Yến Đình giơ tay đỡ lấy chiếc thau đồng giúp Tri Xuân nhưng lại hỏi tình hình của người trong phòng.
Tri Xuân nhíu mày gật đầu: "Ngủ rồi ạ, mơ màng qua hết một ngày, nô tỳ thấy cô nương cả người chẳng còn chút tinh thần nào."
"Đêm qua là ngươi gác đêm?" Thấy Tri Xuân vừa nói vừa ngáp một cái, Lục Yến Đình lại hỏi.
Tri Xuân gật đầu, lo lắng nói: "Đêm qua là nô tỳ ngủ cùng cô nương, kết quả cô nương vẫn không ngủ được, có lẽ là thật sự sợ hãi rồi."
"Được rồi, lui xuống đi." Lục Yến Đình nói rồi phất phất tay: "Tối nay không cần đến gác đêm nữa, trong phòng có ta rồi."
Mãi cho đến khi cánh cửa Phong Hà Cư "kẽo kẹt" một tiếng bị người từ bên trong khép lại, Tri Xuân lúc này mới dần dần ngẫm ra được ý trong lời nói của Lục Yến Đình.
Không cần gác đêm nữa, trong phòng có ngài ấy... có...
Đột nhiên, Tri Xuân trợn tròn mắt, tay bưng thau đồng không khỏi run lên một cái thật mạnh, suýt chút nữa làm đổ cả thau nước ấm.
"Thôi xong rồi!" Tri Xuân vừa đỏ mặt vừa đứng ngồi không yên lẩm bẩm một mình: "Ta phải, ta phải mau đi báo chuyện này cho mẫu thân mới được!"
...
Lúc Lục Yến Đình bước vào nội thất, Thẩm Lệnh Nghi quả thực đã ngủ rồi. Trong phòng yên ắng vô cùng, nguồn sáng duy nhất là ngọn nến đỏ sắp tàn trên bàn án.
Hắn đi đến bên giường vén áo choàng ngồi xuống, cúi đầu nhìn tiểu nữ nhân đang cuộn mình trong chăn mỏng, thấy nàng mơ màng như tỉnh như mê, ngũ quan tinh xảo nhỏ nhắn nhíu cả lại, tựa như đang khó chịu ở đâu đó.
Lục Yến Đình bất giác đưa tay ra, dùng đầu ngón tay hơi thô ráp khẽ lướt qua lớp mồ hôi li ti trên trán nàng.
Cảm nhận được bên giường dường như có người đến, Thẩm Lệnh Nghi lại mệt mỏi không muốn mở mắt, chỉ vô cùng lười biếng mở miệng gọi một tiếng "Tri Xuân".
Ngay sau đó, có người đáp lời nàng, giọng nghe trầm trầm, hình như không giống Tri Xuân.
Nhưng lúc này đầu óc Thẩm Lệnh Nghi mơ hồ cũng không có sức lực để nghĩ ngợi những chuyện khác, chỉ ho một tiếng rồi khàn giọng nói: "Ta khát nước."
Nàng nghe thấy tiếng ấm trà rót nước, cũng nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến gần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!