Chương 32: (Vô Đề)

Thẩm Lệnh Nghi gật đầu.

"Vậy là gia đã thấy cô nương sao chép bức tranh của ngài ấy rồi phải không?" Tri Xuân lại hỏi.

Thẩm Lệnh Nghi khó hiểu: "Cái gì... tranh của ngài ấy?"

Tri Xuân "hử" một tiếng: "Chẳng phải cô nương vẫn luôn ở bên thư phòng sao chép bức "Thiên Sơn Giang Bạn Đồ" của gia sao ạ?"

"Đó không phải là của Tuần Sanh..." Thẩm Lệnh Nghi nói rồi đột ngột mở to mắt: "Tiên sinh Tuần Sanh... chính là Lục Yến Đình?"

"Tuần Sanh là biểu tự của gia, lần sau cô nương có thể hỏi gia xem." Tri Xuân vội vã muốn đi, bỏ lại một câu rồi vội vàng chạy ra khỏi phòng.

Thẩm Lệnh Nghi tức khắc đứng ngây như phỗng tại chỗ, trong đầu không ngừng lặp lại câu nói ban nãy của Tri Xuân.

Tuần Sanh là biểu tự của Lục Yến Đình, Tuần Sanh lại chính là Lục Yến Đình!

Nhớ lại năm đó khi nàng theo Trình Dư Yên lần đầu đến Đan Thanh Trai, tình cờ thấy bức "Tuyết Nguyên Đồ" treo trên tường liền vô cùng yêu thích, cũng chính vì bức "Tuyết Nguyên Đồ" đó, nàng mới lần đầu biết đến họa sĩ Tuần Sanh.

Tiếc là Phương lão bản của Đan Thanh Trai nói với nàng rằng tranh của tiên sinh Tuần Sanh ngàn vàng khó cầu, có giá mà không có hàng, những bức thấy ở các tiệm đồ cổ Tây Thị không có bức nào là bút tích thật, tất cả đều là đồ giả, nàng bèn luôn tâm tâm niệm niệm muốn được xem tranh gốc một lần.

Sau này vì duyên phận tình cờ, nàng quen được một vị quý nhân, vị quý nhân đó đã cho nàng xem hai bức tranh thật của tiên sinh Tuần Sanh, nàng cũng vì thế mà bắt đầu thử làm tranh giả giúp Phương lão bản.

Bây giờ nghĩ lại, lối chữ Hành Khải mà nàng quen viết chính là thói quen giữ lại từ năm đó khi bắt chước lời đề tự trên tranh của tiên sinh Tuần Sanh.

Thế nhưng Thẩm Lệnh Nghi chưa bao giờ dám vọng tưởng rằng đời này có thể có được một bức tranh thật của Tuần Sanh, càng đừng nói đến việc gặp được con người ông.

Nhưng trớ trêu thay, ông trời dường như lại thích đùa giỡn với nàng, hiện giờ thư phòng mà nàng có thể tùy ý ra vào không chỉ toàn là bút tích thật của Tuần Sanh mà ngay cả con người này... con người này ban nãy còn ghì chặt nàng vào mép bàn, miệng thì cứ nói là muốn dạy nàng vẽ tranh!

Thẩm Lệnh Nghi cảm thấy cả người có chút mông lung, nàng thậm chí không biết nếu ngày mai gặp lại Lục Yến Đình thì mình phải phản ứng ra sao.

Kết quả là không lâu sau, Tri Xuân vừa chạy đi ban nãy lại rất nhanh quay về.

"Sao cô nương còn chưa vào phòng tắm nữa?" Thấy Thẩm Lệnh Nghi vẫn ngây ngốc ngồi bên bàn dường như không hề động đậy, Tri Xuân vừa phủi nước mưa trên người vừa hỏi.

Thẩm Lệnh Nghi thấy nàng cũng tò mò: "Ngươi bỏ quên thứ gì à, sao về nhanh vậy?"

"Haiz, đi một chuyến công cốc." Tri Xuân cười nói: "Gia đi rồi ạ."

"Đi rồi?" Thẩm Lệnh Nghi nhất thời lại không thể tả được cái cảm giác lúc đầy lúc vơi trong lòng.

"Vâng ạ." Tri Xuân gật đầu: "Nô tỳ đã nói rồi mà, gia sẽ không đột nhiên im hơi lặng tiếng về đây ở đâu. Sắp đến tiết Thanh Minh rồi, việc vặt bên nhà thờ tổ rất nhiều, gia e là phân thân cũng không xuể, làm gì còn trốn đến biệt viện tìm sự thanh nhàn được nữa."

Thẩm Lệnh Nghi tức khắc lặng người.

Vậy tối nay, Lục Yến Đình đột nhiên đội mưa đến đây một chuyến, rốt cuộc là để làm gì?

Tối hôm đó, Thẩm Lệnh Nghi mãi cho đến lúc ngủ vẫn không thể nghĩ ra rốt cuộc Lục Yến Đình vô duyên vô cớ chạy đến Ẩn Trúc Viện một chuyến là để làm gì.

Ngày hôm sau, Thẩm Lệnh Nghi nơm nớp lo sợ suốt cả buổi sáng, chỉ sợ Lục Yến Đình sẽ quay lại biệt viện để "tính sổ" với nàng.

Kết quả là đợi đến trưa khi dùng bữa nàng cũng không thấy người đâu, bèn tò mò hỏi Tri Xuân một tiếng, lúc này mới biết Lục Yến Đình sáng sớm nay đã ra khỏi thành.

"Ra khỏi thành?" Phản ứng đầu tiên của Thẩm Lệnh Nghi là thở phào một hơi nhưng trước mặt Tri Xuân nàng lại nén xuống không biểu hiện ra ngoài.

Tri Xuân nói: "Nghe cha nô tỳ nói là nhà cũ của Lục phủ bên kia phải dời một ngôi mộ, chuyện này liên quan đến quy củ của từ đường nhà thờ tổ, cho nên gia đã đến đó rồi ạ."

Thẩm Lệnh Nghi nửa hiểu nửa không gật gật đầu, lại lẩm bẩm một câu: "Lần trước không phải ngươi nói Lục phủ ở trên phố Tịch Thủy sao, phố Tịch Thủy mà cũng phải dời mộ à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!