Chương 259: (Vô Đề)

"Xuống núi tìm người!" Lục Yến Đình từng chữ từng câu như nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt nhìn Tiết Thừa Phong toát ra sát ý rõ rệt.

Lương Chấn đứng một bên nghe vậy không nói hai lời chạy ra cửa, quỳ thẳng tắp trước mặt Lục Yến Đình:

"Thuộc hạ khẩn cầu đại nhân suy nghĩ kỹ!"

Tiết Thừa Phong thấy vậy cũng lập tức làm theo, quỳ song song với Lương Chấn, cùng nhau chắp tay hành lễ nói:

"Thuộc hạ khẩn cầu đại nhân suy nghĩ kỹ!"

Lục Yến Đình dừng bước, trên mu bàn tay nắm chặt lệnh bài hành quân gân xanh nổi lên rõ rệt.

Chỉ trong chớp mắt đã có máu tươi từ từ chảy ra từ lòng bàn tay hắn, thuận theo thớ thịt của lòng bàn tay, từng giọt từng giọt rơi xuống đất.

Không khí trong phòng đột ngột trở nên ngưng trọng. Người có mặt rất ít nhưng bao gồm cả Tang Cát, mỗi người đều biết rất rõ sự tiến thoái lưỡng nan của Lục Yến Đình lúc này.

Nếu không tìm, Thẩm Lệnh Nghi rơi xuống vách núi là nữ tử duy nhất thân thiết với Thủ Phụ đại nhân cho đến nay. Làm quan đến giờ, Lục Yến Đình hiếm khi có lúc thất thố trước mặt người khác.

Nhưng lúc này dù hắn lời nói vẫn không nhiều, hành vi cử chỉ cũng không tính là quá xung động nhưng tất cả mọi người đều có thể nhìn ra sự cuồng nộ và dữ tợn trên gương mặt hắn.

Đây là một Lục Yến Đình hoàn toàn xa lạ khiến mọi người cảm thấy, không ai biết dưới gương mặt trông có vẻ bình tĩnh đó của hắn đang ấp ủ một trái tim giết chóc bùng nổ như thế nào.

Nhưng nếu tìm, bất kể là quan văn tự ý cầm quân lệnh hay là quyền thần lạm dụng chỉ huy quân đội, điều nào cũng có thể khiến Lục Yến Đình gánh một "tội chết". Dù tội chết có thể miễn thì tội sống cũng khó tha.

Chuyện này nếu đặt ở trước đây, Thủ Phụ đại nhân thật sự sẽ không để tâm đến chút tội danh sáo rỗng này.

Nhưng hiện giờ hắn ở trong cung vốn đã cô lập không người giúp đỡ, Tam hoàng tử bị giam cầm, công chúa Chiêu Nguyên và phò mã trong tay cũng chưa nắm giữ thực quyền gì.

Nếu Lục Yến Đình chủ động "lật thuyền" vào lúc này thì hậu quả rất có thể sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Cho nên Tiết Thừa Phong và Lương Chấn trực tiếp chặn ở cửa ngăn cản đường đi của hắn tịnh không phải là vô lý gây sự hay thấy chết không cứu.

Từ xưa đại nghĩa khó làm, người làm đại nghiệp, vốn dĩ đi trên một con đường khó khăn giữa việc giữ và bỏ. Trước tình cảm nhi nữ và đại nghĩa lợi ích quốc gia, dù lòng có thiên vị cũng không thể tùy ý làm bậy.

Hiền giả, đạo cô độc đường ít người, có thể chống đỡ nổi chữ "nghĩa" đó, xưa nay đều là nỗi đau như khoét tim lóc xương, lấy đâu ra ngọt ngào như mật pha dầu?

Lục Yến Đình bị Tiết Thừa Phong và Lương Chấn chặn ngay cửa.

Tang Cát đứng một bên vốn định án binh bất động, lúc này thực sự nhìn không nổi nữa, tiến lên đẩy Lục Yến Đình ra nói:

"Được rồi, được rồi, các ngươi trái một câu khó xử phải một câu khó xử. Ta đi, ta đi còn không được sao!"

Đã đến lúc nào rồi, người đều đã bị kẻ xấu kéo xuống vực rồi, bọn họ vậy mà còn có thời gian rảnh rỗi ở đây nói nhảm!

Tang Cát vừa giận vừa gấp, nói xong lập tức cất bước đi ra ngoài.

Nhưng hắn ta không kịp nhìn đường phía trước, người còn chưa bước qua ngưỡng cửa đã đụng phải công chúa Phúc Trinh đang vội vã chạy vào.

Phúc Trinh vóc người nhỏ nhắn, bị Tang Cát thân hình vạm vỡ đụng phải một cái như vậy, suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất.

May mà nha hoàn bên cạnh nhanh tay đỡ được nàng, nhưng Phúc Trinh cũng không màng mình đã đứng vững chưa, hất tay nha hoàn ra lập tức xông thẳng đến trước mặt Lục Yến Đình.

"Tỷ... tỷ tỷ của Thẩm hộ vệ có phải xảy ra chuyện rồi không!"

Cùng lúc đó, Chiêu Nguyên ở trong công chúa phủ nhận được một bức thư do tiểu tư đưa lên.

"Cho ta?"

Chiêu Nguyên nhận lấy phong thư, phát hiện trên phong bì chỉ viết mấy chữ "Công chúa Chiêu Nguyên thân mở", ngay cả lạc khoản cũng không có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!