Chương 22: (Vô Đề)

Thẩm Lệnh Nghi gật đầu, hạ giọng đáp: "Đây là chữ Bắc Liêu, nhưng có phải nội dung mà đại nhân cần hay không thì không biết được."

Linh Nguyệt gật đầu, cầm lấy phong thư xem xét kỹ lưỡng rồi đưa cho Thẩm Lệnh Nghi nói: "Vậy cô nương xem thư trước đi, ta tìm xem những chỗ khác có thư từ hay sách vở nào có nét chữ tương tự không."

Hai người chia nhau hành động rất nhanh, chỉ là Thẩm Lệnh Nghi xem xong nội dung thư thì Linh Nguyệt cũng chẳng tìm thêm được bức thư nào khác viết bằng chữ Bắc Liêu.

Nhưng tính toán thời gian, Linh Nguyệt biết không thể ở lại thêm nữa, bèn cùng Thẩm Lệnh Nghi đặt lại phong thư vừa tìm được về chỗ cũ, cẩn thận đóng kỹ ngăn bí mật rồi cả hai mới lặng lẽ rút khỏi thư phòng.

Thẩm Lệnh Nghi chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế, đến tận lúc theo Linh Nguyệt ra khỏi thư phòng mà nàng vẫn thấy hơi mơ màng.

Lúc vội vã rời đi, nàng còn bất giác ngoảnh lại nhìn cánh cửa thư phòng đã được Linh Nguyệt đóng chặt, trong lòng luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Đột nhiên, Linh Nguyệt đang đi phía trước bỗng khựng lại, Thẩm Lệnh Nghi thấy vậy cũng vội dừng bước, cả người tức khắc như gặp phải đại địch.

"Sao thế?" Nàng nhìn quanh bốn phía rồi hỏi nhỏ Linh Nguyệt.

Linh Nguyệt quay lại ra hiệu im lặng với nàng, sau đó đặt ngón trỏ và ngón cái lên miệng rồi huýt một tiếng sáo.

Thế nhưng hai người chờ một lúc mà chẳng thấy tiếng sáo đáp lại.

Thẩm Lệnh Nghi hơi sững người, bèn nhoài người ra khỏi hành lang nhìn lên mái nhà, nhưng Linh Nguyệt đã kéo giật nàng vào trong, nhíu mày nghiêm mặt hỏi: "Cô nương còn nhớ đường lúc nãy tới đây không?"

Thẩm Lệnh Nghi gật đầu.

"Vậy cô nương đi trước đi, quay về sảnh phụ mà chờ."

Thẩm Lệnh Nghi nghe vậy liền vội níu lấy Linh Nguyệt hỏi: "Vậy còn ngươi?"

"Ta đi xem tình hình thế nào, ta e là Sùng Lĩnh... đã xảy ra chuyện rồi!" Linh Nguyệt nói xong liền quay người đi thẳng.

Thẩm Lệnh Nghi thấy thế cũng không dám chần chừ, vội vàng chạy ngược lại theo lối cũ, nhưng càng chạy lòng nàng lại càng thấy bất an.

Nàng và Linh Nguyệt ở trong thư phòng của Ngũ Hoàng tử thực ra không lâu, quá trình tìm thư và đọc thư đều vô cùng thuận lợi, thuận lợi đến mức khó tin.

Xem ra, một là việc canh phòng ở đây không hề nghiêm ngặt, hai là Sùng Lĩnh đã sớm phát hiện nguy hiểm nên đã ra mặt giúp nàng và Linh Nguyệt giải quyết rắc rối.

Thẩm Lệnh Nghi từ từ dừng bước.

Theo lẽ thường, nếu Sùng Lĩnh giải quyết rắc rối thuận lợi thì chỉ cần nàng và Linh Nguyệt chưa ra khỏi thư phòng, Sùng Lĩnh nhất định sẽ quay về vị trí cũ để canh gác cho họ.

Nhưng bây giờ Sùng Lĩnh không có ở đó, vậy tức là, hắn ta rất có thể đã gặp chuyện rồi!

Thẩm Lệnh Nghi đứng giữa cơn gió, dòng suy nghĩ quay cuồng. Rất nhanh sau đó, nàng hít một hơi thật sâu rồi chạy thẳng về phía chính sảnh nơi yến tiệc đang diễn ra.

Chẳng mấy chốc, chính sảnh với sáu cánh cửa mở toang đã hiện ra ngay trước mắt. Từ xa đã có thể nghe thấy tiếng cười nói huyên náo và tiếng chén sứ chạm nhau lanh lảnh vọng ra.

Thẩm Lệnh Nghi chạy một mạch đến đây, trâm cài tóc búi đều đã lỏng lẻo, gương mặt nhỏ nhắn bị gió đêm lạnh buốt thổi đến ửng hồng.

Vậy mà khi nàng định xông vào chính sảnh, hai tên thị vệ to khỏe lực lưỡng đột nhiên xuất hiện từ bên cạnh, hai người giơ tay ra chặn lại, dễ dàng cản nàng ở ngoài cửa.

"Điện hạ có lệnh, người không phận sự không được vào!" Tên thị vệ cao lớn nhìn Thẩm Lệnh Nghi bằng vẻ mặt vô cảm, nhẹ nhàng chặn nàng bên ngoài.

Trong sảnh, Lục Yến Đình với thân phận tôn quý đang ngồi cùng Ngũ Hoàng tử ở vị trí chủ tọa phía đông trong cùng.

Phía trước người đến kẻ đi, trong cảnh chén thù chén tạc, tầm mắt của hắn hoàn toàn bị tầng tầng lớp lớp bóng người che khuất. Thẩm Lệnh Nghi vóc người không cao lại mảnh khảnh, thêm nữa còn bị hai tên thị vệ đứng chắn ngay trước mặt, vì thế Lục Yến Đình căn bản không thể nhìn thấy nàng.

Nhưng vừa nghĩ đến việc Sùng Lĩnh và Linh Nguyệt hiện giờ an nguy khó đoán, trong lòng Thẩm Lệnh Nghi liền dâng lên một nỗi bướng bỉnh.

Nàng đột nhiên khom người xuống, nhân lúc hai tên thị vệ còn đang sững sờ mà luồn người qua dưới cánh tay đang dang ra của họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!