"À, chắc hẳn vị này là... tân hoan của đại nhân nhỉ." Ánh mắt Ngũ Hoàng tử lóe lên vẻ sắc bén, tựa như thợ săn đang nhìn chằm chằm vào con mồi mà quan sát Thẩm Lệnh Nghi.
Lục Yến Đình khẽ liếc mắt nhưng không hề mở lời giới thiệu Thẩm Lệnh Nghi với Ngũ Hoàng tử, thay vào đó lại ra lệnh cho nàng hành lễ trước.
"Đây là Ngũ Điện hạ, mau chào người đi." Hắn vừa nói vừa làm như vô ý đưa tay vuốt lọn tóc mai của Thẩm Lệnh Nghi ra sau vành tai, ra đủ dáng vẻ cưng chiều sủng ái.
"Dân nữ xin thỉnh an Ngũ Điện hạ."
Thẩm Lệnh Nghi nghe vậy bèn nở một nụ cười rạng rỡ, lúc nhún gối hành lễ còn cố tình nghiêng người hơi ngẩng đầu, dùng đôi mắt như làn thu ba ngầm cuộn sóng khẽ lướt qua Ngũ Hoàng tử một cái, dáng vẻ uyển chuyển thướt tha.
Dù là Ngũ Hoàng tử ngày thường đã quen nhìn đủ loại oanh oanh yến yến, nhưng giờ phút này cũng bị nét đẹp diễm lệ mà chẳng hề dung tục của Thẩm Lệnh Nghi cuốn hút.
Nhưng ngại Lục Yến Đình có mặt, hắn không dám quá tùy tiện, chỉ đành làm ra vẻ thương hoa tiếc ngọc mà đích thân đưa tay đỡ lấy cổ tay trắng ngần của Thẩm Lệnh Nghi, nhân cơ hội sờ nhẹ lên làn da trơn láng mịn màng của nàng rồi mới cười bảo nàng đứng dậy.
Thẩm Lệnh Nghi cất tiếng tạ ơn, song lại không để lại dấu vết mà dùng tay áo lau nhẹ nơi vừa bị Ngũ Hoàng tử chạm vào.
Ngũ Hoàng tử dĩ nhiên không thấy được hành động này, hắn qua cơn ghiền liền cảm thấy khoan khoái rồi bắt đầu dẫn Lục Yến Đình đến Cửu Khúc Đình.
Trên đường đi, hắn cùng Lục Yến Đình trò chuyện trên trời dưới đất, khi thì khoe mình mới có được bức đại tác "Tung Sơn Vọng Giang Đồ" của quyền thần triều trước là Từ Trầm, lúc lại nói đợi xuân về muốn đổi tấm biển hiệu cho phủ đệ, đến khi đó sẽ mời các tân tiến sĩ của Hàn Lâm viện tụ họp lại đây để mọi người cùng góp ý, còn hắn thì có thể nhân đó mà xin lấy một bức Mặc Bảo...
Lục Yến Đình đi bên cạnh có hỏi thì đáp, kiên nhẫn trò chuyện cùng hắn một cách hiếm thấy.
Trong nháy mắt, ba người đã đến bên ngoài Cửu Khúc Đình.
Vậy mà Thẩm Lệnh Nghi còn chưa kịp ngắm nhìn cảnh sắc trời hồ một dải, đông tàn xuân đến trong ánh hoàng hôn nơi xa, thì Lục Yến Đình đứng phía trước đã đột nhiên quay đầu lại dặn dò nàng: "Ban nãy đi vội quá, hộp trà Minh Tiền Long Tỉnh chuẩn bị để tặng Ngũ Điện hạ lại để quên trên xe ngựa rồi, ngươi đi lấy đi."
Thẩm Lệnh Nghi biết đây là ám hiệu của Lục Yến Đình, nàng bèn im lặng ngoan ngoãn hành lễ rồi quay người rời đi.
"Khoan đã!"
Đúng lúc này, Ngũ Hoàng tử đột nhiên lên tiếng ngăn nàng lại.
Thẩm Lệnh Nghi sững người, tim gan tức khắc như treo ngược lên cành cây.
Nhưng nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh mà xoay người lại, hành lễ rồi hỏi Ngũ Hoàng tử: "Không biết Ngũ Điện hạ có gì căn dặn?"
"Ngươi có biết đường ra khỏi đây không?" Ngũ Hoàng tử hỏi với vẻ rất bâng quơ.
Thẩm Lệnh Nghi khuỵu gối cúi đầu, trong lòng nhất thời do dự không quyết ... rốt cuộc là nên nói biết đường hay không biết đường?
Nhưng Lục Yến Đình cố tình sai nàng đi vào lúc này là để nàng gặp người tai mắt mà hắn đã sắp xếp sẵn ở đây. Nếu bây giờ nàng không đi được, e rằng mọi việc chuẩn bị sau đó sẽ chẳng thể tiến hành thuận lợi.
Nghĩ đến đây, Thẩm Lệnh Nghi liền quyết đoán nói: "Thân phận của thiếp từ nhỏ đã là nô tỳ, chẳng có bản lĩnh gì ghê gớm, nhưng mấy việc vặt như phân biệt phương hướng hay chạy đi chạy lại thì thiếp vẫn làm được."
Nàng vừa dứt lời, Lục Yến Đình đã sa sầm mặt.
"Miệng lưỡi lanh lợi! Trách ta ngày thường quá dung túng ngươi nên bây giờ ngươi dám trả treo với cả Ngũ Điện hạ rồi sao?"
"Thiếp không dám!" Thẩm Lệnh Nghi vội vàng quỳ xuống.
"Không dám cái gì, ta thấy ngươi to gan lắm!" Lục Yến Đình lạnh lùng quát. "Đi! Đi lấy đồ rồi giao cho quản sự trong phủ, sau đó thì ngoan ngoãn đến sảnh phụ ở tiền viện mà chờ ta. Không có lệnh của ta gọi thì không được bước vào đây nữa!"
Thẩm Lệnh Nghi nhanh chóng quay lại cổng chính của biệt phủ theo lối cũ, tìm được xe ngựa rồi lấy chiếc hộp gỗ tùng mà Lục Yến Đình đã nói ra khỏi thùng xe.
Khi nàng bưng chiếc hộp quay lại vào trong biệt phủ, một nữ tử ăn vận như nha hoàn liền mỉm cười chặn nàng lại.
"Cô nương là người đi theo Lục Thủ Phụ phải không ạ? Nô tỳ là Linh Nguyệt, xin dẫn cô nương đến sảnh phụ nghỉ ngơi."
Thẩm Lệnh Nghi cẩn trọng nhìn người nọ một cái. Nàng thấy trên vạt áo của Linh Nguyệt thêu một chiếc lá trúc tinh xảo nên biết đây chính là người của Lục Yến Đình, bèn gật đầu cảm ơn rồi đi theo Linh Nguyệt về phía hành lang bên phải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!