Chương 9: Tiệc Hồng Môn

Dương Thanh Hà nghe thấy tiếng thì giật mình, quay đầu lại bèn bắt gặp nhóm "người quen" cách đó không xa.

Trần Ký cười ha hả vẫy tay với cô.

Dương Thanh Hà lau khô tay, đi tới.

"Sao hai người lại ở đây?"

Triệu Liệt Húc đút điếu thuốc vào bao, "Tụi tôi đến điều tra chút việc."

Trần Ký sáp đến, ngạc nhiên hỏi: "Em học ở trường này à?"

Dương Thanh Hà gật đầu.

Trần Ký: "Cũng là học viện Nghệ thuật ư?"

"Cũng là?"

Trần Ký phất tay, "Không có gì, không có gì. Này, cũng sắp đến giờ ăn trưa rồi, hay là chúng ta cùng dùng bữa đi?"

Triệu Liệt Húc đứng bên cạnh, đút tay vào túi với vẻ mặt thản nhiên.

Dương Thanh Hà híp mắt, sảng khoái đồng ý, "Dạ được."

Trần Ký: "Chúng ta ăn cơm tại trường em luôn đi. Tôi đang muốn ôn lại kỉ niệm thời sinh viên đây, phải không, đội trưởng Triệu?"

Triệu Liện Húc miễn cưỡng cười nhạt, đúng là lòng dạ Tư Mã Chiêu*.

*"Lòng dạ Tư Mã Chiêu" là câu thành ngữ của Trung Quốc, ý chỉ người tham lam, mưu mô, giảo quyệt, người ngoài trông vào ai cũng nhận ra được. Ở trên muốn nói Trần Ký tính "âm mưu" mai mối hai người rõ rành rành.

Dương Thanh Hà thấy anh không phản đối bèn cười nói: "Nhưng em còn phải chuyển một số thứ, có lẽ hai anh phải chờ một lát đấy."

"Không sao, mấy chú này sẽ chuyển hộ em."

Vừa dứt lời, vài người đàn ông xuất hiện, mỗi người ăn ý bê lấy một thứ.

Trong phòng làm việc, hai giáo viên đang uống trà tán gẫu. Chợt có tiếng gõ cửa, giáo viên nọ trông thấy là Dương Thanh Hà thì không khỏi lải nhải: "Hồi nãy cô bảo người ta chuyển đồ giúp em thì em không chịu, giờ phải chạy đến hai lần. Mùa hè mà, cần gì phải vậy, thôi thì để cô gọi…"

Giáo viên nọ bỗng im bặt, theo sau Dương Thanh Hà là vài anh chàng, ai nấy cao to lực lưỡng.

Trần Ký xông pha đi đầu, hai xô màu, mỗi người xách một xô với Tưởng Bình.

Dương Thanh Hà cầm cọ vẽ, theo họ ra khỏi văn phòng.

Cô A: Lai lịch của con bé đó gớm thật.

Cô B: Sinh viên trao đổi nước ngoài mà, còn trẻ mà đã sắp mở triển lãm tranh rồi đấy.

Thầy A: Đúng là con nhà giàu, mấy người ban nãy không phải là vệ sĩ đó chứ?

Thầy B: Ai biết, này, cô nghe nói gì chưa, có một sinh viên nữ ở học viện chúng ta bị giết đấy, nghe đâu hôm nay cảnh sát sẽ đến đây.

Có vẻ như đám cảnh sát này cố tình giữ khoảng cách với đôi nào đó, cách xa đến tận năm sáu mét, hoàn toàn bỏ lại hai người ở phía sau.

Hai người chầm rãi bước xuống lầu, Triệu Liệt Húc vươn tay, "Để anh cầm cho."

Dương Thanh Hà đưa bộ cọ vẽ cho anh.

Thật ra thì cái này chẳng nặng tí nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!