Chương 70: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Cậu ta dùng gương mặt của Chu Kỳ Hạo, tác phong ngạo mạn và ngang ngược, mồm mép toàn nói ra những lời đáng sợ.

Dương Thanh Hà: "Cậu cho rằng cậu làm được sao?"

"Chu Khôn có thể đánh thức tôi thì chắc chắn sẽ có cách để tôi vĩnh viễn kiểm soát cơ thể này. Tôi đã hợp tác với ông ta nhiều năm như vậy, đã đến lúc ông ta phải thực hiện lời hứa."

"Cậu dễ bị lừa thật."

Vẻ mặt của Quan Hách lạnh lùng: "Cô đang khiêu khích tôi đấy à?"

Dương Thanh Hà nghiêng đầu, cười khẩy rồi tránh tay của cậu ta, cô xoay người vào căn nhà gỗ. Quan Hách ở lại bên ngoài một lát rồi mới rời đi.

Dương Thanh Hà ngồi xuống bên mép giường, tiếng chim hót líu lo càng khiến lòng người thêm phiền muộn.

Có lẽ tạm thời Chu Khôn sẽ không làm gì cô, cô vẫn còn tác dụng đối với ông ta. Ông ta sẽ lợi dụng cô để dụ Triệu Liệt Húc tới, rồi rốt cuộc ông ta muốn làm gì?

Xét tình hình hiện tại, ông ta đã hoàn toàn bại lộ thân phận, coi như thuận lợi trốn thoát thì sau này có sống dễ dàng được ư? Nếu cô là ông ta, cô sẽ không tùy tiện công khai danh tính như vậy, huống chi là dùng hai tay dâng chứng cứ lên, cho dù là một trò chơi đi nữa cũng sẽ không đánh mất bản thân mình.

Thật sự không thể đoán được suy nghĩ của những người có tâm lý bi3n thái, Dương Thanh Hà bóp trán.

Giống như thể Chu Khôn đang nhàn nhã câu cá vậy…

Ông ta đủ tự tin rằng mọi việc sẽ đi theo quỹ đạo đã vạch ra của mình, không hề sợ lực lượng cảnh sát.

Tuy nhiên chuyện của Chu Kỳ Hạo là thế nào, thằng bé có hai nhân cách mà cô lại hề không phát hiện ra. Mỗi một lần nhân cách thứ hai chiếm cơ thể để thực hiện chuyện gì đó thì nhất định sẽ để lại dấu vết. Lúc hoán đổi nhân cách, lẽ nào Chu Kỳ Hạo chưa từng nghi ngờ bản thân sao?

Sự phân liệt nhân cách đã xảy ra từ khi nào, nguyên nhân là do đâu?

Dương Thanh Hà cố nhớ lại quá khứ nhưng không thể tìm được manh mối, lần duy nhất cô cảm thấy cậu khác thường là lúc ở quán bar. Nhưng rõ ràng là Quan Hách cố ý để cho cô thấy, cậu ta không muốn diễn kịch trước mặt cô nữa, không muốn che giấu thân phận nữa.

Triệu Liệt Húc thì sao, giờ này anh đang làm gì, có thể tìm được đến đây không?

Hoàng hôn buông xuống, Quan Hách đưa cô tới một căn phòng khác. Ở đây có kê một cái bàn ăn vuông vức, một chiếc ghế băng dài, trên bàn bày chừng mười món xào, trông không khác gì một bàn ăn bình thường.

Chu Khôn ngồi ở chính giữa, vẻ mặt lạnh nhạt, trông thấy cô thì khẽ nhếch môi.

Dương Thanh Hà ngồi xuống phía đối diện, Quan Hách dẫn người vào rồi nghênh ngang ra ngoài, bên môi vẫn đang ngâm nga điệu hát dân gian.

Chu Khôn có vẻ thoải mái, lên tiếng: "Ăn cơm đi."

Dương Thanh Hà liếc nhìn, tất cả đều là đặc sản Hoài Thành.

"Không thích sao?"

"Ông có ý gì?"

Chu Khôn đặt đũa xuống, xắn ống tay áo và nói: "Ba tưởng chúng ta có thể vừa ăn vừa trò chuyện, đây không phải đều là những món mà con hay ăn hồi nhỏ đó sao? Con không nhớ à? Nghe nói con người ta rất hay hoài niệm thời thơ ấu."

Dương Thanh Hà: "Ông muốn nói gì với tôi?"

"Con rất có ác cảm với ba."

Chùm đèn trên đỉnh đầu lắc lư, gió ban đêm thổi mạnh, cây cối bên ngoài nghiêng ngả dữ dội.

Chu Khôn: "Ba đã giúp con giết Dương Thủ Thành và Thôi Bình, vậy mà con không cảm kích ba ư? Họ đã làm ra những chuyện đáng căm hận với con."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!