Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Sau khi tan họp, Triệu Liệt Húc ngồi lại trong phòng hội nghị một lúc lâu, hình ảnh trên tấm bạt máy chiếu dừng lại ở đĩa CD có tên Triệu Lị Huyên.
Cảnh sát New York đã truyền tất cả các thông tin của CD lại đây.
Trần Ký đi tới đi lui trong phòng họp mà thấy anh vẫn ngồi yên, hình như đang suy nghĩ hay hồi tưởng gì đó, cũng giống đang hối hận.
Triệu Liệt Húc ấn điều khiển từ xa, mở nội dung trong đĩa CD của Triệu Lị Huyên.
Tấm rèm vải màu be che đậy màn đêm đen u tối ngoài cửa sổ, bên trên sáng trưng mà lạnh lẽo, anh để mình trong ánh sáng, nhìn chăm chú vào bức hình tối tăm.
Đó là một căn phòng trống rỗng trắng xóa, anh và Triệu Lị Huyên bị trói, đôi mắt bị miếng vải đen che lại, hệt hai con giun nằm trên mặt đất, làn váy trắng của chị ấy bị dính đầy cát bụi.
Một lúc sau, trong ảnh xuất hiện hai cái chân, ông ta mặt quần tây thẳng tắp, ngồi xổm xuống nắm cằm Triệu Lị Huyên.
Triệu Lị Huyên khóc lên vì sợ hãi, bởi vì chị ấy khóc, nên anh cũng dần tỉnh lại.
Bọn họ cố gắng cựa quậy muốn chạy thoát, còn ông ta lại đứng nhìn bọn họ, từ tốn mở con dao ra, còn có một côn sắt bóng loáng.
Ông ta không nói chuyện với bọn họ, cũng không cảnh báo trước điều gì. Khi hai người đang khóc, Triệu Lị Huyên đột nhiên hét lên đầy thống khổ, ông ta hành hạ chị ấy một cách tàn nhẫn.
Cô gái mười bốn tuổi ấy như món đồ chơi, bên dưới từ từ chảy máu.
Mà hung thủ lại đang rất hưởng thụ quá trình này.
Đôi tay Triệu Liệt Húc trên bàn hội nghị dần siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, xương kêu răng rắc. Anh cắn chặt quai hàm, đôi mắt tàn bạo như có thể xé nát ông ta qua màn hình.
Ông ta lột mảnh vải trên người Triệu Lị Huyên, Triệu Liệt Húc nhìn thấy rõ ràng sự sợ hãi và bất lực trong mắt Triệu Lị Huyên trong khoảnh khắc ánh mắt ông ta và Triệu Lị Huyên giao nhau.
Con dao trong tay ông ta từ từ di chuyển từ cằm cô lên, mũi dao sáng loáng.
Triệu Liệt Húc nhấn tạm dừng.
Anh lẳng lặng ngồi ở đó, lửa giận trong l0ng nguc bị cảm xúc khác thay thế, đôi tay nắm chặt cũng dần buông ra. Anh giơ tay lau mặt, hít một hơi thật sâu, yết hầu lăn lăn.
Trần Ký đứng ở cửa, thở dài rồi rời đi.
Ba giờ sáng, Triệu Liệt Húc rời đồn cảnh sát về nhà, vẫn như trước đây, giống như chỉ là một buổi tan làm bình thường, nhưng trong nhà tối om, đôi dép lê của cô được đặt ngay ngắn chỗ cửa ra vào. Trong phòng khách không có lấy một tia sáng hay hơi người, quần áo giặt buổi sáng còn bay phấp phới ngoài ban công.
Triệu Liệt Húc không bật đèn, anh chậm rãi bước đến bên sofa rồi ngồi xuống, dáng người cao lớn như chìm vào trong đêm đen.
Đêm thu luôn khiến người ta thấy lạnh lẽo.
Trên kệ trong phòng khách vẫn là những cuốn sách cô mua cách đây không lâu, từ truyện tranh trẻ con đến triết học huyền bí, còn có vài món trang trí xinh xắn, ở ô vuông bên phải cô đặt bức ảnh của anh khi còn học ở học viện cảnh sát.
Cô nói cô thích bức ảnh kia, vì vậy đã lấy từ album ra và đóng khung.
Dáng vẻ hơn hai mươi, ngang tàng, không hề sợ hãi và tràn trề nhiệt huyết, mặc dù biết cái nghề này luôn li3m máu trên đầu lưỡi dao.
Tại sao lúc trước lại làm cảnh sát, ý tưởng ban đầu làm cảnh sát cũng vì để bắt được kẻ đó, nhưng anh đã thật sự bước vào con đường này. Từ khi anh vào học viện cảnh sát, lý do không còn đơn giản như vậy nữa. Không nói đến việc cao thượng như bảo vệ quốc gia, nhưng ít ra, cũng sẽ không để những chuyện tương tự xảy ra nữa, trên đời này sẽ có thêm một gia đình hạnh phúc nếu bớt đi một tên hung ác.
Anh làm được sao?
Anh không có năng lực biết trước, cũng không dự đoán việc phát hiện ra vụ án được. Có đôi khi phá án không đơn giản như vậy, tư duy và suy luận có lúc cũng đúng lúc sai. So với việc thấy sinh mạng mới, bọn họ làm cảnh sát hình sự, tiếp xúc với xác chết lạnh băng nhiều hơn.
Những vụ án cũ năm xưa chồng chất như núi, cũng không phải vụ án nào cũng tra được manh mối, nhưng bọn họ đều muốn trả lại công đạo cho gia đình nạn nhân và xã hội.
Nhưng bây giờ, anh lại khiến người mình yêu nhất rơi vào tình cảnh nguy hiểm. Mỗi một tích tắc, một giây trôi qua đều có thể xảy ra những chuyện chấn động trời đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!