Chương 68: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Trong một biệt thự ở rìa Hoài Thành, Tô Cấm đang nằm trên giường với tứ chi tê dại, không tài nào cử động được.

Căn biệt thự thơm mùi gỗ thoang thoảng, xuyên qua lớp vải trắng có thể nhìn thấy bóng đêm đen kịt ngoài kia. Hình như cô ấy đang ở trên một hoang đảo, xung quanh vô cùng yên tĩnh, không một ai hay, cũng chẳng có người nào phát hiện.

Tô Cấm ngước mắt nhìn trần nhà, không kìm được rơi nước mắt. Mặc dù đôi mắt đã sưng vù và đau đớn không thôi, nhưng cô ấy không thể nào dằn được nỗi buồn của bản thân.

Ngày đó, sau khi nhận được cuộc gọi của Từ Duệ Hàng, cô ấy lập tức đi tìm. Chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà chàng trai ngoài lạnh trong nóng ấy đã không còn như trước, mặt mày lạnh lẽo khiến người ta phát sợ, ngay cả ánh mắt khi nhìn cô ấy cũng hóa xa lạ.

Tô Cấm còn tưởng rằng do chuyện gia đình nên tới tận bây giờ, cậu ta vẫn chưa nguôi ngoai. Có lẽ ở hoàn cảnh như thế, con người đều sẽ trở nên nhạy cảm.

Tô Cấm chẳng nói năng gì, ôm chầm lấy Từ Duệ Hàng. Gió biển, vầng trăng sáng và giọng nói trầm khàn của cậu ta.

Như thể người mang hai khuôn mặt giao thoa giữa trẻ con và người lớn, bất lực và đau thương thể hiện qua hết sự mệt mỏi của cậu ta.

Tô Cấm cố gắng an ủi, mặc dù lời vụng về nhưng mới nói được mấy câu cậu ta đã xé ra to.

Tô Cấm không biết rằng lời của mình đã chạm vào giới hạn của Từ Duệ Hàng. Cậu ta nhìn chằm chằm, hai tay siết chặt cánh tay của cô ấy, hỏi như nghiến răng nghiến lợi: "Em không tin anh?"

Có lẽ cậu ta nhận ra bản thân thái quá, dọa cô sợ nên dần dần buông ra.

Từ Duệ Hàng cúi đầu, áo khoác gió màu đen, mũ cùng màu, cả người một màu đen làm cậu ta như thể cái đêm tối vô tận.

Cậu ta nói: "Anh đã giết người."

Khoảnh khắc đó, Tô Cấm không có biểu cảm gì, chỉ ngây người nhìn cậu ta.

Cậu ta lặp lại lần nữa: "Anh đã giết người."

Tô Cấm không tin, lần đầu tiên cô ấy hét vào mặt người khác: "Anh đang nói vớ vẩn gì vậy! Anh có biết là mình đang nói cái gì không?"

Cơ thể nhỏ bé căng lên, dồn sức gào vào mặt cậu ta, không chỉ vậy, hai mắt của Tô Cấm cũng đã rưng rưng.

Từ Duệ Hàng: "Nếu như em sớm biết anh là một người như vậy, em có còn thích anh nữa không?"

Tô Cấm không biết trả lời câu hỏi này như thế nào, trong lòng cô, Từ Duệ Hàng không phải là loại người này, cũng không nên biến thành một con người như thế.

Từ Duệ Hàng bỗng nhiên cười vài tiếng: "Cô cũng giống như những người phụ nữ đó, thích cái gì chứ? Sau cùng cũng đều vứt bỏ tôi thôi."

Sau đó, khi tỉnh lại thì thấy mình đã ở đây rồi.

Cậu ta không làm hại gì đến cô ấy, chỉ là giam cầm cô ấy ở chốn này. Cùng cô ấy xem phim dưới ánh đèn mờ, nấu một bữa tối thịnh soạn cho cô ấy, cùng nhau đọc sách, ngắm mưa rồi trò chuyện.

Ban đêm, sẽ nằm ngủ cạnh cô ấy, âu yếm và ôm cô ấy thật chặt. Thỉnh thoảng lại giật mình tỉnh dậy từ trong ác mộng, vừa bất lực vừa mê man.

Có vẻ như cậu ta đã đặt sẵn thời hạn cho bản thân và muốn hoàn thành những việc mình muốn làm trước khi ngày ấy tới gần.

Tô Cấm từ từ nhắm mắt lại, sống mũi cay cay.

Từ ngoài căn phòng vang lên tiếng bước chân của Từ Duệ Hàng, cậu ta đã trở lại.

Tô Cấm không biết cậu ta đi ra ngoài làm việc gì. Mấy ngày nay cậu ta không hề đi đâu, tối muộn đọc xong email trên mạng hoặc là tin nhắn, cả người lại trở nên u ám, một lúc lâu cũng không lên tiếng rồi âm thầm bỏ đi.

Tay nắm cửa xoay chuyển, Từ Duệ Hàng cởi mũ và áo khoác gió, chầm chậm đi đến bên cạnh Tô Cấm, xương ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của cô ấy.

Cậu ta tiêm cho cô một ít thuốc tê, Tô Cấm mới dần dần khôi phục lại nhận thức. Cô ấy mấp máy môi, run run hỏi: "Anh đã đi đâu vậy?"

Từ Duệ Hàng rũ mắt xuống, môi mỏng khẽ mở: "Tô Cấm, anh không thể quay đầu được nữa. Nếu như lựa chọn sai lầm này có thể cho anh có được sự sảng khoái tạm thời, vậy thì anh đồng ý đi theo con đường này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!