Chương 67: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Bệnh viện cách nơi Trương Uẩn ở quá xa, anh không đến kịp, tương tự như vậy, dù xe cấp cứu có đến được e rằng cũng không kịp.

Trương Uẩn không có nhiều liên quan đến chuyện kia, cô ta chỉ trùng hợp là người bị lợi dụng. Chu Khôn không móc mắt của Trương Uẩn hay ngược đãi cô ta, ông ta cho cô ta cơ hội để thở. Lửa, ông ta dùng lửa để kết thúc sinh mạng của một người, tại sao lại là lửa?

Nếu ông ta đã hoàn tất bước chuẩn bị giết Trương Uẩn, vậy thì trận hỏa hoạn sẽ bốc cháy rất nhanh. Trương Uẩn uống phải thuốc, rất khó để gọi điện thoại cầu cứu.

Ông ta đang nương tay sao?

Vẻ mặt Triệu Liệt Húc nặng nề, anh không tin Chu Khôn sẽ cho Trương Uẩn cơ hội sống sót. Đối với ông ta mà nói, sinh mạng chỉ là một trò chơi, nếu cái chết không phải là điểm cuối, vậy trò chơi còn có ý nghĩa gì nữa?

Đến đèn đỏ ở ngã tư đường, Triệu Liệt Húc nhận được cuộc gọi từ đội trưởng đội cứu hỏa.

"Đội trưởng Triệu, cô Trương được xác nhận là đã chết. Lúc xe cấp cứu chạy đến thì ngọn lửa đã vượt quá tầm kiểm soát."

"Được, tôi biết rồi."

Đèn xanh, Triệu Liệt Húc cho xe chạy, anh lái xe không nhanh.

Chu Khôn không cho Trương Uẩn cơ hội sống, đối với ai ông ta cũng có lòng dạ độc ác, cũng là lửa, tại sao Chu Kỳ Hạo vẫn còn sống.

Chỉ mấy giờ ngắn ngủi, Chu Khôn có thể làm được như vậy, chứng tỏ ông ta rất có lòng tin với hướng đi của mình, tại sao ông ta lại tha cho Chu Kỳ Hạo, cố ý cho cảnh sát cứu được cậu.

Chu Kỳ Hạo…

Đồng tử của Triệu Liệt Húc co lại, lập tức nhớ đến chuyện Dương Thanh Hà nói với mình hôm đó.

Anh dẫm mạnh chân ga phóng vọt đi, quay đầu xe tại giao lộ phía trước và trở lại bệnh viện.

Trong mắt Dương Thanh Hà, Chu Kỳ Hạo là một cậu bé đơn thuần và năng động, dù đang ở tuổi dậy thì, cũng sẽ không đến mức đột nhiên thay đổi, đến quán bar gây chuyện được, nên từ đầu đã lơ là, ai lại đi nghi ngờ một đứa trẻ 14 tuổi chứ.

Hoàn cảnh ở nhà họ Chu áp lực và bất thường, một đứa trẻ lớn lên trong môi trường đó thật sự giữ được tinh thần khỏe mạnh sao?

Lấy Từ Duệ Hàng làm ví dụ, bất kể ngoài mặt bình thường bao nhiêu, thì trong thế giới nội tâm của cậu ta luôn có một mặt không muốn ai biết.

Chu Khôn giết Dương Thủ Thành, cảnh sát cũng theo dõi nhưng không phát hiện điều khác lạ. Có người giúp ông ta làm việc, nếu người đó là Chu Kỳ Hạo thì quả đúng là khó nhận ra.

Đối với Chu Khôn, Thanh Hà là một lựa chọn rất tốt. Cô phù hợp với tất cả các điều kiện, ông ta sẽ không buông tha cho cô đơn giản như vậy. Ông ta sẽ chọn tối nay xem như điểm chia nhỏ, chắc chắn đã dự tính trước toàn bộ chuyện sau đó.

Cách để đưa Thanh Hà đi nhanh gọn và dễ dàng nhất là Chu Kỳ Hạo. Thanh Hà sẽ không có phòng bị gì trước cậu ta, cảnh sát sẽ càng không cảnh giác. Lợi dụng Chu Kỳ Hạo, có thể làm được điều này rất dễ dàng.

Chỉ là nếu Chu Kỳ Hạo thật sự là một người như vậy, sao Thanh Hà sống cùng cậu ta sáu năm trời lại không phát hiện ra chứ?

Một tay Triệu Liệt Húc giữ vô lăng, một tay gọi điện thoại của Dương Thanh Hà.

Chu Kỳ Hạo là Chu Kỳ Hạo, nhưng Chu Kỳ Hạo lại không phải là Chu Kỳ Hạo.

Trong phòng bệnh có hai cảnh sát đứng thủ không nhúc nhích ở cửa, bên ngoài phòng bệnh còn có hai cảnh sát khác và bảo vệ của bệnh viện.

Dương Thanh Hà ngồi bên giường bệnh, mọi thứ im lìm đến đáng sợ, dường như cô có thể nghe thấy tiếng từng giọt nước nhỏ giọt trong ống truyền nước.

Chiều nay xảy ra quá nhiều chuyện, Chu Khôn giết Thôi Bình, trong khi sự chú ý của tất cả mọi người đều đặt vào vụ án của Thôi Bình thì ông ta đang ở bên Trương Uẩn tại nơi nào đó trong thành phố. Đến lúc cảnh sát bắt đầu tiến hành bước tiếp theo thì ông ta lại ra tay với Trương Uẩn, hoàn toàn dắt mũi cảnh sát, làm người ta trở tay không kịp.

"Chị… Chị… Chị!" Chu Kỳ Hạo lẩm bẩm, chợt hét to lên và mở bừng mắt, há miệng thở hổn hển.

Dương Thanh Hà sáng mắt, "Kỳ Hạo?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!