Chương 66: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Lúc Triệu Liệt Húc vội vàng đến bệnh viện, Chu Kỳ Hạo kiểm tra xong và đã được đẩy vào phòng bệnh.

Bác sĩ dặn dò vài câu, bảo không có vấn đề gì lớn, bệnh nhân sẽ sớm tỉnh lại.

Triệu Liệt Húc đứng ngoài hành lang nhìn bác sĩ trao đổi với Dương Thanh Hà cách đó không xa, dáng người cô mảnh mai song ẩn chứa sức mạnh vô biên, tự gánh vác mọi việc.

Mấy ngày qua cô ngủ không sâu giấc, ban ngày ở cùng anh trong đồn cảnh sát, tuy an toàn song bầu không khí ngột ngạt. Cảm giác hốt hoảng luôn bủa vây lấy cô, ban đêm thở cũng khó khăn, đủ để chứng minh cô mất ngủ, có lẽ vẫn đang suy tư về những vấn đề phiền não.

Triệu Liệt Húc chầm chậm bước tới, ánh đèn trong hành lang bệnh viện vào ban đêm tối mờ, vách tường trắng toát đầy lạnh lẽo.

Bác sĩ trò chuyện với Dương Thanh Hà xong bèn gật đầu đi mất, cô toan bước vào phòng bệnh thì cổ tay bị kéo lại.

Dương Thanh Hà không ngờ anh đến sớm như vậy, cô đóng cửa phòng bệnh, kéo anh sang một bên.

"Thôi Bình, bà ấy…"

Triệu Liệt Húc chạm vào mặt cô, bình tĩnh kể đúng sự thật: "Anh nghe cảnh sát báo cáo thi thể bị ném ở bể bơi trên sân thượng, trong phòng Chu Khôn còn phát hiện ra hai cặp mắt của Nguyễn Lệ Chi và Thôi Bình."

Mặc dù Dương Thanh Hà đã ngầm suy đoán được, nhưng vẫn không tránh khỏi bàng hoàng và xót xa.

Quả thật Dương Thanh Hà đã từng hận Thôi Bình, hận bà ấy bỏ rơi cô, để cô một mình chịu đựng những cay đắng, trải qua một cuộc sống như vậy. Có điều, vì cô được bà chăm bẵm từ khi còn thơ bé, ngẫm lại hồi nhỏ chẳng hay biết gì, thật ra cuộc sống ấy rất hạnh phúc, chỉ là sau này không chịu được mà thôi. Mấy năm nay tiếp xúc với Thôi Bình, cho dù bà không hối hận vì hành động năm đó của mình, cũng không bồi thường hay hỏi han ân cần gì với cô, nhưng như thế là đủ rồi.

Ít nhất, khi Dương Thanh Hà chẳng còn nơi nương tựa, Thôi Bình đã không từ chối cô.

Thôi Bình rất lạnh nhạt, nhưng đồng thời cũng cực kì thẳng thắn. Bà sẽ không viện cớ để nói với cô rằng ban đầu bỏ rơi cô là vì bất đắc dĩ. Dương Thanh Hà không bao giờ quên lần đầu tiên gặp ở sân bay, hai người chẳng có lời gì để nói. Cô kiềm nén lòng thù hận, hỏi lý do vứt bỏ mình.

Thôi Bình đáp, bà thừa nhận bản thân không phải là người mẹ tốt, không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, nhưng mẹ với con là hai cá thể độc lập, mẹ vẫn muốn sống cuộc sống cho riêng mình.

Thôi Bình ích kỷ và thờ ơ, từ đó về sau đều đối xử với cô như thế.

Dương Thanh Hà và Triệu Liệt Húc đã đoán được kết cục này nên không né tránh, vì điều này khác với thời gian mà hai người dự đoán. Theo lý mà nói, nếu Chu Khôn thật sự dạy người ta hưởng thú vui giết chóc, thì Dương Thủ Thành chính là mục tiêu cũng như đồ chơi thực hành của ông ta, có lẽ Thôi Bình cũng vậy. Song hiện tại, ở hiện trường vụ án chỉ còn mỗi dấu vết của Chu Khôn, ông ta phơi bày bản thân trước cảnh sát, cực kỳ bất ngờ.

Nhưng dù đến đột ngột, Chu Khôn vẫn chuẩn bị vô cùng đầy đủ, cho thấy sự hoàn hảo trong kế hoạch của ông ta.

Dương Thanh Hà hỏi: "Còn có phát hiện gì nữa không anh?"

Triệu Liệt Húc bỗng nghĩ đến tấm thẻ nọ, tay anh khựng lại, Dương Thanh Hà nhìn phản ứng của anh cũng biết vẫn còn manh mối khác.

"Nó liên quan đến anh sao?"

Triệu Liệt Húc: "Ông ta để lại mẩu giấy, bảo sẽ sớm gặp anh."

"Có ý gì đây? Ông ta sẽ chủ động tìm đến anh chăng?"

"Ừm, anh nghĩ chẳng bao lâu nữa sẽ đến ngày gặp mặt."

"Từ đầu đến cuối ông ta luôn theo dõi anh, liệu sẽ dùng cách thức gì để báo cho anh biết? Ông ta làm nhiều như thế chắc chắn có mục đích riêng, nhưng em thật sự không nghĩ ra bước tiếp theo ông ta sẽ làm gì, chúng ta có nên nghĩ chút đối sách không? Còn cả Từ Duệ Hàng nữa? Cậu ta thật sự… Thật sự không có quan hệ với Chu Khôn ư?"

Dương Thanh Hà lo sợ chuyện sắp xảy ra, đồng thời cảm thấy bất an thay Tô Cấm và Từ Duệ Hàng. Kể từ sau lần gặp Tô Cấm trong ký túc, hai người vẫn chưa liên lạc với nhau. Hoặc có thể nói là cô không liên lạc được với Tô Cấm, như thể cả hai đã cùng biến mất.

Triệu Liệt Húc cúi người, nhìn thẳng vào Dương Thanh Hà, đặt lên trán cô một nụ hôn.

"Bình tĩnh nào Thanh Hà. Cảnh sát sẽ giải quyết vấn đề của em, sẽ đưa ra câu trả lời thỏa đáng, cũng sẽ chuẩn bị các biện pháp đối phó tương ứng. Hiện giờ sự việc xảy ra đột ngột, hết thảy vẫn chưa bàn bạc, chi tiết cụ thể sẽ không được thông báo cho đến sau cuộc họp khẩn cấp. Về phần Chu Khôn, ông ta sẽ không thay đổi ý nghĩ của mình, ông ta vẫn sẽ tìm đến anh, nhưng không đơn giản như vậy.

Lời khai của Từ Duệ Hàng hiện chưa thể chứng thực, song một mình Chu Khôn không thể nào làm hết mọi việc, chắc chắn ông ta có trợ thủ, có lẽ Từ Duệ Hàng là lựa chọn tốt nhất."

"Thế Tô Cấm…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!