Lúc nhấn mật mã khóa cửa, Triệu Liệt Húc chần chừ một giây rồi mới ấn.
Đèn trong nhà đang sáng.
Có một đôi giày xăng
-đan nữ tính đặt ở lối vào, màu sắc tươi sáng và sạch sẽ, kiểu dáng trang nhã.
Anh thay giày, bước vào nhà.
Từ trong phòng ngủ vang lên tiếng nước chảy.
Triệu Liệt Húc không đi vào mà tới phòng bếp rót nước uống, mở tủ lạnh ra bên trong có bốn hộp dưa chua.
Ngoài bốn hộp dưa muối, trong tủ trống đến nỗi chẳng lấy một hạt cơm.
Thử nhớ lại, anh đã ăn đồ ăn ngoài nửa tháng nay.
Anh cầm ly nước bước đến phòng khách, ngồi xuống sô pha xem hồ sơ.
Đều là những vụ án cũ đã được giải quyết từ lâu.
Lúc Dương Thanh Hà ra khỏi phòng ngủ đã thấy một người đàn ông ngồi trên ghế sô pha. Anh mặc áo phông đen và cúi đầu, nét mặt chuyên chú, đường nét xương quai hàm góc cạnh.
Dương Thanh Hà nhẹ nhàng ra phía sau anh, muốn hù anh một chút.
Cô vừa vươn tay ra, chưa kịp che mắt anh thì cổ tay đã bị tóm lấy.
Cổ tay cô lành lạnh, trên người thoảng mùi sữa tắm, Triệu Liệt Húc buông tay ra.
"Mẹ tôi nhờ em đem đồ tới?" Anh vẫn xem xét hồ sơ.
Dương Thanh Hà lau tóc, đi vòng qua rồi ngồi xuống bên cạnh anh: "Ừm, ban chiều dì làm dưa muối cho anh, nhưng đột nhiên có việc nên bảo em đi."
"Rồi tiện thể tắm rửa, thắp hương*?" Anh nói không nặng không nhẹ, như đang đùa lại như có ý trêu cô.
*Tắm rửa rồi thắp hương, tỏ vẻ chân kính, sạch sẽ.
"Em không thắp hương, nhưng đúng là có tắm rửa. Nhân tiện, mượn quần áo của anh mặc."
Nghe vậy, Triệu Liệt Húc quay đầu lại.
Mái tóc cô ướt sũng, đuôi tóc còn đang nhỏ nước. Cô mặc một chiếc áo phông đen của anh, mặc trên người cô có vẻ rất rộng, dài gần đến đầu gối, cổ áo hơi trễ xuống, lộ xương quai xanh xinh đẹp. Cô không mang dép lê, bàn chân trông rất nhỏ nhắn và sạch sẽ.
Mắt anh hơi tối lại nhưng chỉ là lướt qua rồi cắm đầu tiếp tục xem hồ sơ.
Dương Thanh Hà giải thích: "Khu này tối quá, lúc em đang tìm nhà anh, không nhìn rõ đường nên bị trượt chân ngã một cái. Cái váy trắng em mặc bị bẩn ngay. Trời ơi, anh không biết đâu, mất mặt lắm, các cụ già gần đó đều tới nhìn em."
"Dương Thanh Hà, không ai nói với cô là đừng bao giờ nói dối trước mặt cảnh sát sao?"
Dương Thanh Hà giả vờ kinh ngạc "Vậy mà anh cũng biết?"
Triệu Liệt Húc cười, lười diễn trò với cô, nói xong câu liền hỏi: "Còn không về đi?"
Dương Thanh Hà dựa lưng vào sô pha, uể oải nói: "Phải chờ váy khô đã chứ, nếu em mà mặc áo của anh về thì dì sẽ nghĩ thế nào."
"Nhóc hư hỏng này biết nghĩ quá nhỉ."
"Nhóc hư hỏng này đói rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!