Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Lúc Chu Khôn và Trương Uẩn ra khỏi phòng thẩm vấn thì trời đã tối.
Lời khai của hai người họ từ đầu đến cuối đều giống nhau.
Chu Khôn rất tự nhiên ôm vai của Trương Uẩn, thậm chí ông ta còn cười: "Còn giận anh à? Bị dọa sợ rồi đúng không?"
Trương Uẩn liếc mắt nhìn ông ta, cô ta cúi đầu, trông sắc mặt không được tốt lắm.
Triệu Liệt Húc và Tưởng Bình đứng đó nhìn họ, Chu Khôn nói: "Có vấn đề gì cứ liên hệ với tôi, tôi và Trương Uẩn luôn sẵn lòng phối hợp cùng cảnh sát để điều tra."
Triệu Liệt Húc khẽ gật đầu.
Đợi hai người đi rồi, Tưởng Bình vò đầu nói: "Quả nhiên là sếp lớn, tác phong đĩnh đạc, xuyên suốt quá trình thẩm vấn luôn tỏ ra hết sức bình tĩnh."
Cho dù là người bình thường, khi bị triệu tập đến, chỉ cần vào đồn cảnh sát này thì ít nhiều sẽ đều hoảng hốt. Họ sẽ biểu hiện những sắc thái kinh hoàng khi biết mình có liên quan đến một vụ án giết người nào đó. Người bình thường đều thấy hãi hùng khi nghe kể về những vụ án đã xảy ra, sau đó họ cố hết sức để mình thoát khỏi diện tình nghi. Cuối cùng họ sẽ phối hợp với cảnh sát, thành thật nói ra toàn bộ những gì mình biết.
Song Chu Khôn lại khác hoàn toàn, như thể ông ta được mời đến đây chỉ để uống nước xơi trà. Cái dáng ngồi của ông ta rất ung dung, trình bày với vẻ thản nhiên, không hề lộ chút kinh ngạc nào với vụ án dã man như vậy.
Ánh mắt của Triệu Liệt Húc rất bình tĩnh, anh xoay người đi hướng khác, "Chuẩn bị họp."
"Vâng."
…
Trương Uẩn theo Chu Khôn lên xe, hôm nay ông ta tự lái. Ông ta ngồi xuống ghế, không khởi động xe và thắt dây an toàn, đưa mắt hững hờ nhìn xa xăm.
Trương Uẩn đổ rất nhiều mồ hôi tay, đồn cảnh sát nằm phía đối diện với cửa sổ xe. Lá cờ đỏ năm sao tung bay phấp phới, ở giữa cổng có treo hai chữ cảnh sát rất to, mọi thứ như đang đổ dồn về phía cô ta.
Cô ta lấy tay che mặt lại rồi hít thở sâu.
Chu Khôn: "Em đã khai theo như những gì anh nói chứ?"
"Dạ…" Trương Uẩn khẽ rùng mình, "Cảnh sát nói bà… Bà ta bị móc mắt, sao lại…"
"Anh làm đấy."
"Tại sao chứ?"
Trương Uẩn nhìn ông ta, "Anh không sợ sao? Anh sẽ trở thành đồng phạm, nên có thể cũng sẽ bị liên lụy đến thôi."
Chu Khôn giơ tay, nhẹ nhàng xoa đầu cô ta, "Nếu… Thật sự điều tra ra, anh sẽ gánh mọi trách nhiệm, không liên quan gì đến em cả, em đừng nghĩ ngợi gì nhiều."
Trương Uẩn kinh ngạc, "Ý anh là gì?"
"Vì anh nên mới xảy ra chuyện như thế này, em là người phụ nữ của anh, dù có xảy ra chuyện gì anh cũng sẽ gánh vác thay em."
"Anh…"
"Giờ em không cần lo lắng nữa, anh đã xử lý mọi việc ổn thỏa cả rồi, bọn họ sẽ không tìm ra chứng cứ đâu." Chu Khôn vu0t ve gò má của người tình, "Đã có anh ở đây."
Trương Uẩn không rõ lúc này mình đang vui hay buồn, chỉ biết trong lòng cô ta đang có cảm giác đau đớn cùng với sự an tâm rất khó để diễn tả bằng lời, cô ta lập tức nhào vào lòng Chu Khôn.
"Anh thật sự… Thật sự coi em như là người phụ nữ của anh sao?"
Chu Khôn an ủi cô ta, "Anh nói rồi, anh chỉ có mỗi mình em thôi. Mọi chuyện sẽ tốt hơn."
Trương Uẩn sụt sùi khóc, "Em thật sự không biết vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy, chỉ mới đâm một phát mà đã lăn đùng ra chết như thế được? Sao có thể? Không biết tối qua em bị cái gì nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!