Chương 5: Anh hùng tái thế

Cố Dung rất giỏi nấu ăn. Dương Thanh Hà đứng im ở một bên như khúc gỗ, tác dụng duy nhất là nếm thử đồ ăn, sau đó nói với bà một cách nghiêm túc rằng nó rất ngon.

Cố Dung cho rau ngâm với thịt bò đóng gói vào hộp bảo quản tươi.

"Con biết nấu ăn không?"

Dương Thanh Hà lắc đầu.

Khóe mắt Cố Dung cong cong, "Tay nghề nấu nướng của A Húc rất tốt, sau này có cơ hội con có thể thử xem."

"Anh ấy biết nấu ăn sao ạ?"

"Thằng bé này hình như cái gì cũng biết một ít." Cố Dung cười: "Dì cũng không phải bà Vương bán dưa, thích khoe khoang đâu."

"Con cũng nghĩ anh ấy có thể làm được mọi thứ."

Nói đúng ra, Dương Thanh Hà cảm thấy "Anh hùng tái thế" chính là từ đúng nhất để hình dung anh.

Cố Dung dọn dẹp xong phòng bếp thì trời đã ngả về chiều, ánh chiều tà chiếu rọi, những áng mây ở đằng Tây trông thật tráng lệ, ráng đỏ trải dài cả ngàn dặm. Nắng chiều xuyên qua khung cửa, nhuộm màu đỏ thẫm khắp cả căn bếp.

Dương Thanh Hà giúp bà cất bát đũa vào trong tủ, tiếng bát sứ va vào nhau giòn tan, trên tay cô còn ướt đẫm nước.

Cô giơ hai tay, ráng chiều chiếu vào lòng bàn tay làm nó lấp lánh những hạt nước.

Ở Mỹ, cô không phải làm việc nhà, ngón tay không chạm vào nước, an nhàn và thoải mái như bây giờ cô chưa từng được trải nghiệm.

Điện thoại của Cố Dung vang lên, bà lau tay, bước ra phòng khách trả lời.

"Được rồi, tôi hiểu rồi, đến đây ngay."

"Hai mươi phút nữa tôi sẽ đến."

Cố Dung quay lại nhà bếp và nói: "Dì có một vài học sinh gần đây đang làm nghiên cứu, luận văn có chút vấn đề. Dì phải đến trường một lúc, chắc phải muộn mới về. Làm phiền con đưa thức ăn sang bên kia giúp dì được không?"

Dương Thanh Hà tự nhiên rất vui.

Cố Dung viết địa chỉ và mật mã cửa vào giấy rồi nhét cho cô: "Con cứ trực tiếp vào và đặt bát đĩa ở tầng trên của tủ lạnh là được."

"Vâng ạ."

Trường học và nơi ở của anh ở hai hướng ngược nhau, Cố Dung vội vàng lái xe rời đi, Dương Thanh Hà ra cổng chung cư gọi một chiếc xe, vòng đi vòng lại, khi đến căn hộ Triệu Liệt Húc ở thì phố cũng đã lên đèn.

Đô thị phồn hoa, đi đến đâu cũng sáng đèn, trên bầu trời chẳng có vì sao, thậm chí màn đêm còn có màu xanh thẫm.

Có thể là ảo giác, Dương Thanh Hà luôn cảm thấy Cố Dung luôn cố ý đẩy cô về phía anh.

Nơi Triệu Liệt Húc ở không phải nằm ở trung tâm, là một khu nhà khá lâu năm. Ngay cả đèn đường cũng ít đến đáng thương. Khu này tối đen như mực, trái ngược hoàn toàn với những dãy phố rực rỡ đèn neon bên ngoài dọc đường.

Xung quanh tiểu khu có người dắt chó, người đi bộ, người khiêu vũ, đa phần đều là người lớn tuổi, tự nhiên khiến người ta cảm thấy yên tĩnh, thư thái đến lạ.

Hai bên lối đi trồng cây ngô đồng cành lá xum xuê, đèn đường chen chúc một mình ở giữa, đêm hè rất mát mẻ bởi những cụm cây ngô đồng này.

Một tòa nhà có 12 căn.

Dương Thanh Hà vừa đi vừa tìm ký hiệu trên hành lang.

Bộp —— Cô ấy không chú ý va vào ai đó, túi đồ ăn rơi xuống đất.

"Xin lỗi." Dương Thanh Hà xin lỗi, ngồi xổm xuống nhặt đồ, đồ ăn được đóng gói rất kín nên không bị đổ ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!