Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Triệu Liệt Húc: "Cậu hãy đem điện thoại của hai người này đến phòng kỹ thuật để truy xuất nguồn gốc người gửi."
"Vâng."
"Phía Từ Duệ Hàng có hỏi gì không?"
Tưởng Bình: "Cậu ta không hỏi đã xảy ra chuyện gì. Em thấy hình như mối quan hệ giữa Từ Duệ Hàng và mẹ cậu ta không tốt lắm, biết mẹ mình chết mà chẳng đau buồn chút nào. Từ Duệ Hàng cũng không biết cuộc sống thường ngày của Nguyễn Lệ Chi, chỉ kể tối qua Nguyễn Lệ Chi đã về trước. Lúc đi bà có nghe điện thoại trông rất vui vẻ, sau đó cậu ta gặp bạn cùng lớp, sáng sớm nay mới về trường rồi ngủ thẳng tới trưa, tận đến khi nhận được thông báo từ cảnh sát."
Triệu Liệt Húc biết tính tình Từ Duệ Hàng lạnh lùng, kiêu ngạo, thờ ơ. Từ nhỏ cậu ta đã không mấy thân thiết với cha mẹ nên cái gia đình này chia năm xẻ bảy.
Rõ ràng là người một nhà, nhưng lại là những người ít hiểu nhau nhất.
Triệu Liệt Húc trở lại phòng thẩm vấn, Từ Hồng Minh trông có vẻ rất hoang mang.
Hình như ông ấy vẫn chưa hiểu, "Tại sao cô ta lại bị giết được, bi3n thái đến thế ư? Liệu có phải cô ta đã chọc nhầm ai đó không?"
Từ Hồng Minh đang ám chỉ là Nguyễn Lệ Chi tự chuốc lấy khổ, lả lơi ong bướm như vậy, không chừng biết được bí mật gì nên mới rước họa vào thân.
Triệu Liệt Húc tiếp tục thẩm vấn.
"Gần đây nạn nhân có biểu hiện gì bất thường không ạ? Thường ngày bà hay làm gì?"
Từ Hồng Minh: "Chú bộn bề công việc, thường xuyên đi công tác, hiếm khi gặp Nguyễn Lệ Chi ở nhà. Cô ta không có công việc nên suốt ngày ăn chơi đàng đi3m. Nếu phải nói biểu hiện gì bất thường thì có lẽ là cô ta ngày càng không giống cô ta."
Từ lúc kết hôn đến giờ, Nguyễn Lệ Chi như trở thành con người khác.
Từ Hồng Minh dừng một chút, ấp úng kể: "Trong nhà có căn phòng mà cô ta cấm không cho ai vào, hình như sau khi trở về từ Thái Lan mới như vậy. Chú nghe bảo là xin được mấy cái thứ đồ bị tà ma nào đó, cũng kể từ đó Nguyễn Lệ Chi bắt đầu phẫu thuật thẩm mỹ, nghe đâu thứ đó sẽ cắn trả, liệu có phải…"
….
Một tiếng sau, buổi thẩm vấn gia đình nhà họ Từ kết thúc. Triệu Liệt Húc tiễn Từ Hồng Minh ra về, sự việc vẫn chưa hé lộ chân tướng, bất cứ ai đều có thể là hung thủ, nhưng bọn họ giống chỉ đơn thuần là thân nhân của người quá cố hơn là đối tượng bị tình nghi.
Tuy Từ Hồng Minh và Nguyễn Lệ Chi có mâu thuẫn, song người sống sờ sờ tối qua còn gặp nhau, hôm nay bỗng dưng bị giết hại bằng cách thức tàn nhẫn như vậy thì không ai có thể chấp nhận được.
Từ Hồng Minh vội vàng chạy đến, "Con chờ một lát, ba có chuyện muốn nói."
Từ Duệ Hàng vẫn tiếp tục cất bước.
Triệu Liệt Húc nhìn bóng lưng bọn họ, khi hai người sắp rẽ vào góc thì Tiểu Trương chợt dẫn ai đó từ đầu kia bước ra, đối mặt với cha con Từ Hồng Minh.
Là Chu Khôn.
Ông ta ăn mặc chỉnh tề, tinh thần sảng khoái, mang đôi giày da giẫm từng nhịp xuống mặt đất tạo ra tiếng đi vững vàng.
Từ Hồng Minh trao đổi vài câu với Chu Khôn, Chu Khôn vỗ lên vai ông ta một cái như đang an ủi, sau đó cũng không nhiều lời bèn đi theo Tiểu Trương.
Đôi mắt của Chu Khôn hẹp dài, cái nhìn đầy sắc bén kiên định, thoạt nhìn vẻ ngoài trông còn trẻ trung và phong độ lắm, bảo ngoài bốn mươi nhưng giống hơn ba mươi mà thôi. Ông ta lại biết chăm sóc bản thân chu đáo, làm mình nom lạnh lùng hơn.
Tiểu Trương: "Đội trưởng Triệu, người đến rồi."
Chu Khôn: "Hóa ra là đội trưởng đội điều tra tội phạm, tôi còn tưởng cậu chỉ là cảnh sát hình sự bình thường, đúng là tuổi trẻ tài cao."
Dường như bệnh cảm mạo của ông ta càng nặng, giọng khàn đến mức nghe không rõ, nhưng khí chất thì vẫn y nguyên.
Triệu Liệt Húc cười ruồi, không nói gì, chỉ bảo Chu Khôn vào phòng thẩm vấn.
Chu Khôn tỏ ra bình tĩnh, sửa chiếc cà vạt rồi bước vào trong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!