Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Trương Uẩn bật máy tính và máy chiếu trên bục giảng, quét mắt nhìn xuống cả lớp, lúc chạm phải ánh mặt của Dương Thanh Hà thì tay cô ta chợt run lên, lập tức quay đi chỗ khác và nói: "Lật sách đến trang 26, hôm nay chúng ta học về nghệ thuật vẽ tranh trên đá của thời kỳ đồ đá xưa…"
"Thưa cô, bài tập về nhà ạ." Lớp trưởng quơ quơ cuốn vở trong tay.
Trương Uẩn có một thói quen luôn thu bài tập về nhà trước khi bắt đầu tiết học.
Đôi môi Trương Uẩn trở nên tái nhợt, cô ta lí nhí trong cuống họng: "Các bạn chuyển bài tập tuần trước từ phía sau lên, không nộp thì 0 điểm, ai xin nghỉ thì tan học gửi giấy xin phép lên cho tôi."
Dương Thanh Hà cúi đầu, nhắn cho Tô Cấm: Cậu ta có chuyện gì à?
Tô Cấm: Để tối ăn cơm tớ nói với cậu sau.
Dương Thanh Hà: Ok.
Ngữ điệu êm ái mang đầy tri thức của Trương Uẩn vang lên trong lớp học, giữa cơn mưa mùa thu rơi tầm tã ngoài cửa sổ.
Dương Thanh Hà đã học khóa học này ở Mỹ từ trước, cô ngồi trên ghế, cầm bút chì tô tô vẽ vẽ cái gì đó.
Lần này về nước, ngoại trừ tìm anh thì còn có một buổi triển lãm tranh quốc tế 5 năm được tổ chức một lần ở Trung Quốc, cô may mắn được mời tham dự.
Trước kia, cô cảm thấy việc tham gia mấy buổi triển lãm này có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Bây giờ nổi lòng hiếu thắng, cô muốn đạt được thứ gì đó, tựa như những bông hoa, ngọn cỏ được tắm mình dưới ánh nắng mặt trời, mạnh mẽ và tràn đầy nhựa sống.
Cô muốn tiến về phía trước, cao hơn, xa hơn.
Bởi vì tất cả những chuyện này đều có ý nghĩa.
Dương Thanh Hà không nén được nụ cười, cô có thể thả hồn xa vời về cuộc sống tương lai.
Hạt nắng ấm áp, anh mặc trên mình bộ cảnh phục chỉnh tề, chính trực, nhiệt huyết cuộn trào, cô cũng có chút thành tựu nho nhỏ.
Gặp được đúng người, họ sẽ khao khát hoàn thiện bản thân, muốn sánh vai bước bên người đó, sẽ bắt đầu lên kế hoạch lớn cho tương lai, rồi dùng hành động thực tế chứng minh điều ấy.
Bài học kéo dài từ 2 – 4 giờ đồng hồ, một tiết lớn được chia thành hai tiết nhỏ, mỗi tiết 40 phút, thời gian trôi qua mau, hình người trên giấy của Dương Thanh Hà mới chỉ phác được sơ qua thì tiếng chuông đã vang lên.
Trương Uẩn hô tan học, có một hai sinh viên lên tìm cô ta nói gì đó, Trương Uẩn giải quyết xong thì cau mày rời khỏi phòng học.
Dương Thanh Hà kẹp giấy vào giáo trình, đi đến nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh ở bên cạnh cầu thang, bên trái còn có một lối đi khác, hành lang đó dẫn đến phía trước tòa nhà dạy học, nước mưa hắt vào làm ướt cả hai bên hành lang.
Trương Uẩn vịn vào thành lan can gỉ sét, cô ta cúi đầu, đứng im bất động, mưa phùn tạt vào mặt, tai, phần tóc trên trán cũng dần bị thấm ướt.
Dương Thanh Hà đi vệ sinh xong, lúc bước ra thì thấy cô ta vẫn đứng đó. Cô chậm rãi lấy khăn giấy lau tay, vừa định đi lướt qua bỗng nghe Trương Uẩn đang nói chuyện điện thoại.
Giọng Trương Uẩn nức nở: "Tìm anh ư? Làm sao đây? Bọn họ đã phát hiện rồi, nên làm gì bây giờ, thật sự em không cố ý."
"Bọn họ bảo anh đến hỗ trợ điều tra à? Vậy phải nói thế nào?"
"Sau đó thì sao?"
"Tìm em, cũng sẽ đến tìm em ư?"
"Được, em biết rồi, ừm… nhưng mà em sợ lắm… Làm sao đây, rốt cuộc phải làm sao bây giờ?"
Bờ vai Trương Uẩn run lên từng cơn, cô ta ngồi thụp xuống khóc nức nở.
Dương Thanh Hà chỉ đứng cách cô ta chừng 3 mét, Trương Uẩn cúp máy và lau nước mắt đứng lên, vừa xoay lại thì sững sờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!