Chương 46: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Nửa đêm bỗng có cơn mưa thu kéo tới, rả rích đến tận sáng sớm. Làn gió oi bức cũng hóa thành se lạnh.

Triệu Liệt Húc vươn tay muốn ôm người bên cạnh nhưng s0 soạng một lúc lại thấy trống không. Anh mở mắt nhìn, trên giường chẳng có ai.

Vài tia nắng len qua rèm cửa rơi vào phòng, nhìn bằng mắt thường cũng có thấy những hạt bụi trôi trong không khí.

Trong phòng vẫn vương ho4n ái của tối qua.

Triệu Liệt Húc đang nằm trên giường, gối đầu lên cánh tay, nhắm mắt một lúc rồi mới dậy.

Anh chỉ mặc độc chiếc quần thể thao màu xám, nửa thân trên để trần, vừa ra khỏi phòng ngủ đã ngửi thấy mùi dầu mỡ trong căn bếp.

Cô gái nhỏ mặc một chiếc áo cúp ngực màu trắng, quần đùi thể thao màu xám tro với vòng eo thon thả và đôi chân nõn nà, đang đứng đó quấy cháo. Khói trắng từ từ quyện vào hình dáng ấy, ngoài trời mưa bay bay vẽ nên khung cảnh quá đỗi yên bình.

Anh cười cười, sải bước đến ôm lấy eo cô từ phía sau, hơi khom người xem món cô đang nấu.

"Cháo thịt nạc với trứng bắc thảo? Em còn biết nấu cơm?"

Dáng người đàn ông cao lớn ôm gọn cô trong lòng, bàn tay ấm nóng dán bên eo, giọng nói sớm mai nghe cực kỳ gợi cảm, trầm ấm và khàn khàn.

Dương Thanh Hà bỏ những miếng trứng bắc thảo đã được cắt nhỏ vào nồi, khuấy vài cái rồi đậy nắp lại.

"Bữa sáng em làm theo sách hướng dẫn, cái này cũng không khó lắm."

Anh cười: "Sao em dậy sớm thế?"

"Em muốn làm bữa sáng cho đội trưởng Triệu của chúng ta mà."

Dương Thanh Hà xoay người, giữ mặt anh hôn một cái: "Chào buổi sáng!"

"Chào buổi sáng, sao em lại muốn làm bữa sáng cho anh?" Anh dịu dàng rót bên tai cô.

Hai tay Dương Thanh Hà choàng cổ anh, nhẹ nhàng đáp: "Trước nay đều là anh chăm sóc em, em cũng muốn làm chút gì đó. Anh đi làm mệt như vậy, sáng dậy sớm, tối về muộn, về rồi còn phải nấu cơm cho em. Buổi tối nếu có việc anh còn phải làm đến nửa đêm mới được đi ngủ, đặc biệt là khoảng thời gian trước vì vụ án mạng kia hình như anh còn chẳng bao giờ được ngủ ngon.

Anh còn làm cái này cái kia cho em nữa."

Trái lại cô trở thành gánh nặng cho anh.

Triệu Liệt Húc hôn cô: "Em không cần nghĩ nhiều, lúc trước cũng vậy, anh tình nguyện làm những điều này cho em."

Thức khuya dậy sớm, làm việc và nghỉ ngơi không đủ giấc. Đây chính là trạng thái bình thường, anh chẳng để bụng.

Không biết cô gái nhỏ có thể hiểu được cảm giác trong lòng anh không. Anh bằng lòng đối xử tốt với cô, nấu những món ăn cô thích, đưa cô đi dạo phố, tạo những điều lãng mạn. Anh thấy rất hứng thú.

Công việc và cuộc sống đều là một bộ phận của sự tồn tại.

Con gái đều thích nghe những lời ngon tiếng ngọt như thế này, Dương Thanh Hà mềm giọng hỏi: "Thật thế ạ?"

"Ừ."

Dương Thanh Hà cười khúc khích nhìn anh: "Ôm em."

Triệu Liệt Húc ôm eo cô, nhấc bổng cô lên. Chân Dương Thanh Hà kẹp chặt eo, tay ôm cổ anh.

Anh hỏi nhỏ: "Em còn đau không?"

"Em không thấy gì nữa rồi…" Dương Thanh Hà đảo mắt rồi dụ dỗ: "Một tiếng nữa anh mới phải đi, có muốn…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!