Chương 45: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Bầu không khí yên lặng bỗng dưng bị phá vỡ, Trương Uẩn chưa kịp phản ứng lại.

"Không nghĩ gì cả ạ." Cô ta đáp.

"Anh nghe A Khải kể hôm trước ở cửa hàng em đã tình cờ gặp Thanh Hà." Ông ta thản nhiên nói chuyện, giọng điệu không chút gợn sóng.

Trước đây, ông ta không hề nói với cô ta về chuyện này. Trương Uẩn còn tưởng rằng trợ lý không báo lại hoặc ông ta cố ý lảng tránh, chẳng hiểu sao lại bất ngờ nhắc tới.

Trương Uẩn: "Vâng". Cứ nghĩ đến chuyện xảy ra hôm ấy là cổ họng như mắc nghẹn cái bánh bao gạo nếp. Mặc dù lúc đó, Thanh Hà rất tỉnh bơ nhưng trong lòng cô ta vẫn không thể nào vượt qua được rào cản của chính mình.

Cô ta đang tiếp cận một người đàn ông đã có vợ, đang qua lại với chính bố của học sinh mình.

Chu Khôn: "Con bé đã nói gì với em?"

Trương Uẩn không muốn nhắc thêm về chuyện đó nhưng không thể không trả lời, cô ta ậm ừ một lúc mới đáp: "Cô bé không nói gì cả, chỉ nhắc nhở em vài câu."

"Vậy em nghĩ thế nào?"

"Em?" Trương Uẩn nhìn về phía ông ta: "Anh quan tâm em nghĩ thế nào sao?"

Chu Khôn hít thở đều đều, từ từ mở mắt ra. Đôi mắt hẹp dài đem đến vẻ lạnh lùng, nhắm thẳng và sắc bén như chim ưng. Ông ta mím môi không lên tiếng, như thể đang dùng sự im lặng để cô ta tự biết rằng bản thân thật nực cười.

Qua một thời gian tiếp xúc với nhau, Trương Uẩn có thể hiểu được phần nào tính cách và lối suy nghĩ của ông ta. Ông ta không thích những lời sáo rỗng, có là có, không là không.

Trương Uẩn thất vọng cụp mắt, mũi cay xè nhưng vẫn cố kìm nén lại.

Cô ta hít vào một hơi: "Vẫn nên đưa em về nhà đi."

Chu Khôn lặng lẽ nhìn cô ta, có vẻ đang cho cô ta thời gian để cân nhắc lại lần nữa.

Trương Uẩn nói với trợ lý đang lái xe: "Phiền anh đưa tôi về nhà."

Trợ lý liếc nhìn gương chiếu hậu: "Chủ tịch Chu?"

Chu Khôn xoa nhẹ ống tay áo vest, lạnh nhạt cất lời: "Đừng tùy hứng, đã khuya lắm rồi."

Trương Uẩn vừa định lên tiếng thì tiếng chuông điện thoại chợt vang lên.

Trợ lý đưa điện thoại di động sang: "Chủ tịch Chu, là số lạ."

Chu Khôn nhận điện, vuốt nhẹ nút kết nối.

Bên trong chiếc xe hoàn toàn im lìm, Trương Uẩn nghe thấy tiếng của một người phụ nữ.

Giọng Chu Khôn khàn khàn mang theo sự mê hoặc của bóng đêm. Ông ta nói với đầu dây bên kia điện thoại: "Phải, là tôi."

"Cô uống say sao? Chú ý lái xe an toàn đấy. Ừm."

Không biết người phụ nữ đó đã nói gì mà khiến Chu Khôn hơi nhếch mép.

Ông ta trả lời thêm vài câu rồi cúp máy, sắc mặt dần dần trở nên lạnh lẽo. Chu Khôn vỗ nhẹ cổ tay áo theo thói quen, hình như đang suy nghĩ điều gì đó.

Trương Uẩn nặng nề hỏi: "Là chị ấy à?"

Chu Khôn quay sang: "Ai?"

"Vợ anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!