Chương 44: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Sau khi tiễn khách khứa rời đi, chỉ còn đại gia đình họ Từ ở lại. Hai người em trai của Từ Hồng Minh là chú hai và chú ba cùng thu dọn một chút rồi chuẩn bị đưa cụ Từ trở về. Tuy rằng ở biệt thự này đầy đủ tiện nghi nhưng ông cụ vẫn quen sống tại nhà cũ của mình, cứ khăng khăng đòi về.

Ông cụ nhìn thấy Nguyễn Lệ Chi đang dựa vào tường hút thuốc, máu nóng dồn lên đập mạnh cái ba

-toong xuống đất, bèn quay sang nói thẳng với Từ Hồng Minh: "Cô ta chẳng sợ mất mặt nhỉ, bao năm nay vẫn cứ như vậy."

Từ Hồng Minh lườm Nguyễn Lệ Chi, đỡ ông cụ và trấn an: "Ba mặc kệ cô ta đi, đỡ phải rước bực vào người. Chú hai, ba nhờ cậy cả vào chú, lát nữa tới nơi thì gọi điện thoại cho anh."

"Vâng ạ, thế bọn em đi trước đây, chỗ này làm phiền anh rồi."

"Đi đi."

Trong căn biệt thự lung linh mà trống trải chỉ còn lại ba người. Nguyễn Lệ Chi chẳng quan tâm ai, cứ đứng đó hút thuốc. Bà ta chìm đắm trong thế giới của riêng mình, thỉnh thoảng hình như nghĩ đến điều gì đó, lại cười phá lên.

Từ Hồng Minh đỡ trán, hỏi Từ Duệ Hàng: "Tối nay con ở đây hay là quay về?"

Từ Duệ Hàng đứng dậy khỏi ghế, mang ánh mắt lạnh nhạt và khuôn mặt vô cảm liếc Nguyễn Lệ Chi rồi đáp lời ông: "Con sẽ tự đi."

"Con định đi đâu? Về trường hay là về nhà?"

Từ Duệ Hàng dừng bước. Cậu ta quay đầu, có vẻ muốn nói gì đó nhưng không thốt nên câu, chỉ cười khẩy một tiếng.

Trong lòng như có lửa đốt, Từ Hồng Minh trút hết toàn bộ lên người Nguyễn Lệ Chi. Ông ta vươn tay vơ lấy ly rượu bên cạnh rồi đập vỡ nó, đáp trúng ngay chính giữa trán bà ta, một giọt máu từ từ chảy xuống.

Nguyễn Lệ Chi nhả khói thuốc, châm biếm: "Từ Hồng Minh, anh đúng là đồ hèn."

"Cô nói lại lần nữa thử xem!"

"Đồ hèn."

Từ Hồng Minh xông lên tát bà ta một cái khiến khuôn mặt vốn đã sưng đỏ nay lại càng nặng thêm.

"Tôi thấy cô đúng là điên rồi! Con khốn!"

Nguyễn Lệ Chi bật cười, bóp nát điếu thuốc rồi dùng ngón tay chọc vào vai ông ta: "Anh có tư cách gì mà nói tôi chứ?"

Nguyễn Lệ Chi xách chiếc túi nhỏ lên, xoay eo bước ra khỏi biệt thự. Một lát sau, bên ngoài vang lên tiếng xe rời đi.

Trong bãi đỗ xe của biệt thự.

Từ Duệ Hàng ngồi trên ghế lái, xe vẫn chưa nổ máy, đèn cũng không bật. Cậu ta ngồi dựa lưng vào ghế, tận mắt trông thấy Nguyễn Lệ Chi ngồi vào trong chiếc xe thể thao màu đỏ, hình như đang gọi điện cho ai đó, vừa cười vừa nói rồi lái xe đi mất.

Khi đèn xe chiếu về phía Từ Duệ Hàng, Nguyễn Lệ Chi rõ ràng đã nhìn thấy cậu ta.

Từ Duệ Hàng vẫn nhìn thẳng về phía trước, như thể không hề có chuyện gì đã xảy ra ở nơi đây.

……

Trời đã về khuya, khu chung cư chìm trong tĩnh lặng, chỉ có vài ngọn đèn đường lẻ loi đứng lừng lững.

Triệu Liệt Húc đang đỗ xe ở dưới lầu, sau đó tắt máy và rút chìa khóa xe. Dương Thanh Hà vừa mới tháo dây an toàn đã ngồi ngay lên người anh.

Triệu Liệt Húc véo eo cô rồi hôn ngấu nghiến.

Lúc nãy ở trên xe cô đã dùng nước súc miệng nên trong miệng giờ sạch sẽ, không còn chút mùi tanh.

Anh mut lấy cánh môi cô, vừa dịu dàng vừa nhẫn nại, tìm được kẽ hở bèn xảo trá luồn vào trong, Dương Thanh Hà kêu "a" một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!