Chương 43: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Chỉ cần hai người ở riêng với nhau, cô không bao giờ quên việc quyến rũ anh. Hôm trước đi mua sắm, cô to gan "sàm sỡ" khi anh đang lái xe. Buổi tối tắm xong, cô quấn khăn tắm nằm trên giường vẫy tay gọi, sáng ngủ dậy sẽ hôn đến chừng nào anh thức giấc. Nếu anh không khóa cửa nhà tắm, cô sẽ lẻn vào cuốn quần áo đi.

Một, hai lần, là người đều có giới hạn chịu đựng.

Sáng nay cô nằm trên người anh quấy phá, nhất thời anh không nhịn được, toan xoay người đè lại cô nàng thì nàng ta cười hí hửng rồi trườn nhanh như cá trạch. Mới sáng sớm đã chân đất khắp phòng, không sao bắt được.

Đến lúc bắt được rồi thì hứng thú tiêu tan, mà cũng đã đến giờ đi làm.

Trước khi đi làm, cô nàng nói phải hôn tạm biệt. Bàn tay nhỏ bé s0 soạng khiến lửa trong người anh khó lắm mới dập được lại bùng cháy. Sáng sớm ra khỏi nhà đã cứng.

Trông về phía cửa, cô gái mặc chiếc váy ngủ ren đen vẫy tay chào, đôi mắt trong veo và sáng ngời, cô bĩu môi ra vẻ vô tội: "Đội trưởng Triệu thật là đáng thương, muốn ăn mà không ăn được. "

Triệu Liệt Húc vừa thấy buồn cười vừa bất lực.

Cô biết rằng anh sẽ không chạm vào cô nên cố tình dụ dỗ anh.

Hôm nay cô đã đạt được mục đích của mình rồi.

Dương Thanh Hà bị anh làm cho cười khúc khích, trốn tới trốn lui: "Đội trưởng Triệu, xin tha mạng, xin tha mạng cho em ~"

Triệu Liệt Húc dùng hai tay ôm eo cô và giam cô trong vòng tay mình.

"Đến bây giờ mới biết cầu xin thương xót? Nãy em còn càn quấy lắm cơ mà?"

"Ai càn quấy chứ? Ai càn quấy với anh, để em đi xử lý người ta!"

Anh cười cười: "Đợi đến tối xem anh xử lý em thế nào."

Dương Thanh Hà chớp mắt nhìn anh.

Triệu Liệt Húc đưa tay xuống dưới, không mạnh không nhẹ bóp m0ng cô.

Môi cô có màu mật ong, bờ môi căng mọng. Nhìn nhau đắm đuối mấy giây, anh lại hôn cô, bàn tay nhéo nhéo mông cô. Dương Thanh Hà rên lên một tiếng, âm thanh bị anh nuốt trọn vào bụng.

Trước khi Dương Thanh Hà kịp lấy hơi, anh đã tung ra một đợt tấn công khác. Khi thì nhẹ nhàng, khi thì nóng bỏng, cuồng nhiệt, hết lần này đến lần này làm trái tim cô loạn nhịp.

Đều là mới hôn, nhưng kỹ thuật của anh tốt hơn rất nhiều. Từng bước một xâm chiếm, hết lần này đến lần khác cuốn cô theo.

Dương Thanh Hà không đỡ được, lùi lại mấy bước, toàn bộ lưng áp vào lan can, anh thuận thế tiến lên phía trước, cúi người hôn cô.

Anh cúi đầu, chiếc cà vạt đen bị gió thổi phấp phới, khẽ cọ qua xương quai xanh cô, cả người Dương Thanh Hà tê dại.

Trong khoang miệng tràn ngập vị thuốc lá và rượu vang đỏ nồng đậm.

Thấy cô gái nhỏ bắt đầu chủ động đáp lại mình, Triệu Liệt Húc mỉm cười đón nhận nụ hôn.

Anh cười ngắm cô, hai mắt Dương Thanh Hà mơ màng và ngấn nước, hình như vẫn chưa hoàn hồn sau nụ hôn.

Cô đấm vào vai anh: "Khi nào mình về nhà ạ?"

"Vừa đến một lúc đã muốn về? Em thấy chán à?"

"Anh biết rõ rồi còn hỏi!" Dương Thanh Hà nắm lấy cà vạt của anh: "Em đang đợi Đội trưởng Triệu về để xử lý em đây!"

Hai người mệt mỏi giằng co một hồi, Triệu Liệt Húc giúp cô chỉnh lại quần áo, nắm tay cô cùng xuống lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!