Chương 42: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Triệu Liệt Húc khẽ cười, cũng không nhiều lời.

Chu Khôn cụng ly với Triệu Liệt Húc, môi mỏng áp lên ly rượu trông như đang thưởng thức loại rượu thượng hạng.

Anh ngửa cằm uống một hớp, mắt vẫn dõi theo Chu Khôn.

Vẻ mặt Dương Thanh Hà lạnh tanh, nhất quyết giữ im lặng với ông ta.

Cô không thích Chu Khôn chẳng vì lý do nào cả, từ lần đầu gặp nhau cô đã bắt đầu chống đối ông ta. Ông ta có đôi mắt dài hẹp như cái động không đáy, ẩn chứa sự lạnh lùng tựa có hàng nghìn thanh kiếm sắc bén bên trong.

Cái nhìn lạnh giá của ông ta cực giống với ánh mắt của Dương Thủ Thành lúc gã muốn bóp ch3t cô. Vừa thâm hiểm vừa tàn nhẫn, không chừa cho cô một con đường sống nào.

Ở bên cạnh Chu Khôn y như một sợi dây vô hình siết cổ cô lại, không sao thở nổi, hoặc là do bị dồn nén quá mức.

Người như vậy, từ tận đáy lòng Dương Thanh Hà luôn thấy sợ hãi.

Vậy nên ngần ấy năm, cô cố tránh mặt ông ta, lặng lẽ núp trong thế giới của mình. May thay, sự thờ ơ của Chu Khôn đã ngăn ông ta đến gần cô.

Song chỉ cần vài câu nói của Chu Khôn, Dương Thanh Hà đã nổi da gà. Không phải thấy ghê người, cũng không phải vì cảm động bởi tình thân, mà là vì cảm giác khó chịu không thể miêu tả được.

Dù biết Chu Khôn đang diễn trò, nhưng cô vẫn thấy không thoải mái, giống như bữa cơm lần trước vậy.

Đôi môi đỏ chót của Nguyễn Lệ Chi chúm tròn làm vẻ ngạc nhiên, "Gia phong của chủ tịch Chu thoáng thật, bà xã ngài cũng đồng ý thả tự do như vậy ư?"

Tuy Chu Khôn mỉm cười nhưng con ngươi buốt giá, ông ta từ tốn đáp: "Vì có sự đồng tình nên mới có thể thành người một nhà."

Nguyễn Lệ Chi à một tiếng đầy quyến rũ, nhướng mày nhìn Trương Uẩn phía sau Chu Khôn, nói đùa: "Vị tiểu thư này là bạn gái của chủ tịch Chu sao? Hâm mộ quá, trông cô khá trẻ mà đã có khiếu thẩm mỹ như vầy. Nếu hồi trẻ tôi ăn mặc như thế này thường xuyên hơn thì có lẽ cuộc đời đã sang trang khác."

Trương Uẩn nghiêng đầu quay đi một bên, hai mắt rung rưng.

Chu Khôn: "Cô Từ đây cũng rất xinh đẹp, con trai cô cũng khôi ngô hơn người."

Hai mắt Nguyễn Lệ Chi sáng lên, che miệng cười không ngớt.

"Chắc hẳn chủ tịch Chu cũng khen vợ mình như vậy, còn anh Từ nhà tôi chưa bao giờ nói tôi nghe những lời này."

Từ Hồng Minh cười gượng, lừ mắt nhìn Nguyễn Lệ Chi và ngầm nổi giận.

Bên kia có người gọi Từ Hồng Minh, ông ấy nhẫn nhịn rồi cười bảo: "Hai gia đình cứ trò chuyện trước, tôi qua bên kia một chút."

Từ Hồng Minh đưa vợ mình rời đi, Nguyễn Lệ Chi cất được vài bước đã quay đầu trắng trợn nháy mắt với Chu Khôn.

Ai nấy cũng trông thấy, song mọi người đều ngoảnh mặt làm ngơ.

Chu Khôn nhìn về phía đôi vợ chồng Triệu Thế Khang và nâng ly: "Chỉ nhìn hai vị thôi là biết ngay người hiền lành. Thanh Hà ở đây ít bạn, lại chẳng có người thân, phiền hai vị quan tâm đến nó rồi."

Cố Dung: "Đó là lẽ dĩ nhiên."

Dương Thanh Hà đặt ly rượu xuống, cố gắng giữ bình tĩnh: "Em đi vệ sinh."

Trên trán cô rịn mồ hôi dù rõ ràng trong đại sảnh đang rất mát mẻ. Triệu Liệt Húc im lặng vài giây, chỉ bảo: "Có chuyện gì thì gọi cho anh."

"Vâng, em đi một lát rồi quay lại."

Chu Khôn nhìn bóng lưng cô, mím môi dưới nói với Triệu Liệt Húc: "Xem ra tình cảm giữa cậu và Thanh Hà rất tốt, đi vệ sinh mà cũng không yên tâm ư?"

Triệu Liệt Húc cười nhạt, "Vài ngày trước xảy ra chút chuyện, cháu nghĩ bác trai hẳn cũng biết việc này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!