Chương 41: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Nhà họ Từ tổ chức dạ tiệc tại một biệt thự tư nhân, khu biệt thự nằm gần quận Đông, đó là một khu đất vừa mới quy hoạch mấy năm gần đây, sát ngay Đông Hải. Khu đất này gần như đã trở thành nơi dành cho giới thượng lưu. Trong khu biệt thự của nhà họ còn có cả bãi biển riêng và sân đánh gôn.

Nhìn bên ngoài, trông khu biệt thự như một tòa cung điện nguy nga. Từ cổng chính vào đến tiền sảnh được trải thảm đỏ, dọc hai bên lối đi là những khóm hoa hồng cùng ánh đèn lung linh.

Dương Thanh Hà khoác tay Triệu Liệt Húc bước vào đại sảnh, hôm nay anh diện một bộ Âu phục trông rất phong độ. Ngoài cảnh phục ra thì đây là lần đầu tiên Dương Thanh Hà thấy anh ăn mặc trang trọng như vậy.

Bộ Âu phục anh mặc là cô chọn hôm đi mua sắm ở trung tâm thương mại, từ chất liệu cho đến đường chỉ đều thuộc hàng cao cấp, không ngờ anh mặc lên lại vừa như in.

Dương Thanh Hà vừa cười vừa nói: "Ông cụ này cũng bắt kịp xu hướng thật đấy, lại có cả hoa hồng nữa, trông cứ như hôn lễ ấy."

Triệu Liệt Húc vỗ tay cô, im lặng dẫn cô vào biệt thự.

Khách khứa tụm thành từng nhóm, cười nói rôm rả. Triệu Liệt Húc nhìn thoáng qua đã thấy Triệu Thế Khang và Cố Dung đang đứng trò chuyện bên kia.

Cố Dung nhấp một ngụm sâm panh, bất ngờ thấy Triệu Liệt Húc rồi bảo với Triệu Thế Khang: "Con trai anh tới rồi."

Triệu Liệt Húc khẽ gật đầu và dắt Dương Thanh Hà qua.

Cụ Từ đã có tuổi, ông mặc một bộ quần áo dài tay màu nâu sẫm và chống một chiếc gậy, khuôn mặt đầy ắp nếp nhăn song nở nụ cười rất tươi, cất giọng tuy khàn nhưng đầy nội lực: "Đây là A Húc phải không, lâu rồi không gặp, cô gái này là…"

Cố Dung kéo Dương Thanh Hà đến, bà cười và giới thiệu: "Ông à, giờ ông yên tâm được rồi, cháu nó A Húc tìm được bạn gái rồi ạ."

Ông cụ cười vui vẻ, "Tốt rồi tốt rồi, đúng là không dễ gì, cái thằng nhóc này ba mươi tuổi mới tìm được bạn gái."

Triệu Liệt Húc nhẹ nhàng choàng tay Dương Thanh Hà, "Ông à, chúc ông sống lâu trăm tuổi."

Dương Thanh Hà không sợ người lạ, cô lễ phép chào rồi cũng chúc vài câu.

Đứng bên cạnh ông cụ là một người đàn ông trung niên bụng phệ, ông ta đeo một cặp kính cận dày cộm, trên mặt hơi dầu nhưng có thể thấy hôm nay ông đã rất chú trọng ăn mặc. Triệu Liệt Húc gọi người đó là chú, Dương Thanh Hà mới biết, trước đó Triệu Liệt Húc có giới thiệu với cô ông Từ chỉ có một người con trai, cũng trạc tuổi Triệu Thế Khang, vậy thì chắc là người này.

Triệu Thế Khang sợ Dương Thanh Hà không biết, nên ông giới thiệu: "Vị này là chủ tịch tập đoàn Từ thị, theo vai vế thì con và A Húc đều phải gọi là ông. Còn đây là con trai của ông cụ kiêm giám đốc Từ, gọi là chú thôi. Đúng rồi Hồng Minh, tôi nghe nói con anh cũng đang học đại học, chắc cũng tầm tuổi với Thanh Hà đấy."

Người đàn ông bụng phệ kia tên là Từ Hồng Minh.

Đôi mắt của Từ Hồng Minh sáng ngời, cười ôn hòa, "Ấy A Húc này, đừng bảo với chú là bạn gái cháu vẫn đang đi học nhé."

Triệu Liệt Húc khẽ mỉm cười, "Dạ, đang học đại học năm hai ạ."

"Năm hai à? Vậy là bằng tuổi con chú rồi."

Triệu Thế Khang: "Con ông học trường nào nhỉ, tôi cũng không nhớ nữa."

Từ Hồng Minh: "Đại học Trung Tế, này, hồi đấy chẳng phải ông còn nói sẽ bảo Cố Dung để ý đến nó sao."

Triệu Thế Khang: "À đúng đúng đúng, cái đầu này của tôi thật là. Trùng hợp vậy, Thanh Hà cũng đang học ở trường này theo diện trao đổi du học sinh."

Hai người đàn ông trò chuyện trông rất hào hứng.

"Sao nào, sợ em uống say rồi làm gì anh à?"

Triệu Liệt Húc vuốt mũi cô, "Em còn dám nghịch ở đây à?"

"Hứm ~"

Dáng vẻ hai người thì thầm với nhau lọt vào mắt các cụ, Từ Hồng Minh cười cười và quay sang nói với Triệu Thế Khang: "Coi như ông cũng giải quyết được một mối lo, tôi còn không biết thằng con mình có người yêu hay chưa. Thằng nhóc ấy suốt ngày chỉ biết mỗi việc học, rồi nghiên cứu mã code gì đó hệt con mọt sách vậy."

Triệu Thế Khang: "Duệ Hàng đâu rồi? Sao không thấy đâu hết?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!