Chương 4: Hoa nhài giống cô ấy

Chút chuyện nhỏ xảy ra vào buổi sáng, Cố Dung và cô đều ngầm bỏ qua, không ai nhắc lại.

Sáu giờ, mặt trời lên cao, nắng sớm trong lành và mát mẻ. Vài bông hoa nhài trên ban công đang từ từ nở rộ đón ánh nắng, hương thơm thanh nhã theo gió tràn vào phòng khách.

Cố Dung đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, Triệu Thế Khang và Triệu Liệt Húc thì uống trà, thỉnh thoảng trò chuyện đôi câu.

Dương Thanh Hà muốn vào bếp phụ, nhưng bị đuổi ra ngoài với lí do mùi dầu mỡ.

Lúc Dương Thanh Hà mới đến, Triệu Thế Khang đang đi công tác, ông không biết chuyện gì đã xảy ra, đêm qua cũng chẳng ai giải thích cho ông mọi việc. Hai cha con đã đi ngủ sau khi nói chuyện tối qua. Ông vẫn nghĩ Dương Thanh Hà là bạn gái của Triệu Liệt Húc, nghĩ đến việc không thể để cô bé cảm thấy mất tự nhiên, ông đã gọi cô đến uống trà cùng.

Triệu Liệt Húc cầm tờ báo xem qua, bên cạnh đột nhiên có thêm một người.

Dương Thanh Hà vươn tay cầm lấy tách trà, chiếc tách nhỏ màu xanh lá đã được rót đầy ắp trà thơm.

Triệu Thế Khang cười và nói: "Một tách trà vào buổi sáng là một liều thuốc tốt. Đây là Phỗ Nhĩ, tốt cho dạ dày."

Dương Thanh Hà nhấp một ngụm, vị ngọt thanh, có hơi đắng nhẹ.

Cô không biết thưởng trà, nhưng cô ấy thích sự yên bình trong khoảnh khắc này.

Cô lén nhìn anh.

Tia nắng mặt trời nhàn nhạt chiếu xuống người anh, làm anh tỏa ra ánh hào quang, dáng người rắn rỏi, sống mũi cao cao, ngón tay rõ các khớp xương đang cầm tờ báo, mu bàn tay nổi gân xanh, thể hiện sự mạnh mẽ của phái mạnh.

Triệu Liệt Húc thản nhiên nâng tách trà lên uống.

Mắt Dương Thanh Hà rơi vào hầu kết của anh.

Đây là thứ cực kì gợi cảm của đàn ông.

"Nhìn gì vậy?" Triệu Liệt Húc bỏ tờ báo xuống.

"Nhìn anh."

Triệu Liệt Húc cong môi cười không nói lời nào, dùng lòng bàn tay to xoay đầu cô đi.

Một lúc sau, cô lại quay lại, cố ý nhìn anh.

Đôi mắt của cô mang màu hổ phách tuyệt đẹp, với vẻ rực rỡ và sáng ngời, Triệu Liệt Húc có thể nhìn rõ hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt ấy.

Đôi mắt của cô vẫn trong trẻo như vậy, lúc trước cũng thế.

Dương Thanh Hà chống khuỷu tay trái lên bàn, cọ vào má anh, cười hỏi: "Anh đang nhìn gì vậy?"

Cô mặc một chiếc váy bông hai dây màu trắng, lộ rõ ​​xương quai xanh. Cánh tay mảnh khảnh của cô như củ sen trắng, mái tóc dài buông xõa ngả sang bên, sau lưng là những bông hoa nhài tinh khiết ngoài ban công.

Triệu Liệt Húc cho rằng những bông hoa này rất giống cô.

Anh nhướng mày cười cười, cúi đầu uống trà, không đáp.

Người đàn ông này… ngay cả uống trà cũng rất quyến rũ.

Dương Thanh Hà vẫn nhìn anh chăm chú, "Đội trưởng, anh có hiểu biết về trà không?"

"Biết một chút."

"Anh thích uống loại nào?"

"Thiết Quan Âm, Địch Yên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!