Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Chàng trai không nói gì thêm nữa, đôi môi mỏng mím lại thẳng tắp như cây kiếm, thờ ơ và lạnh nhạt.
Tô Cấm nhìn cậu ta, chớp mắt khẽ cười.
Dương Thanh Hà đến sớm hơn bọn họ tận mấy tiếng, hai túi truyền nước cũng hết được một nửa, Dương Thanh Hà đứng dậy muốn đi vệ sinh, Tô Cấm bèn đỡ cô đi cùng.
Thấy cô ấy ấp a ấp úng, sau khi đi vệ sinh xong Dương Thanh Hà đứng ở hành lang với cô ấy.
"Muốn kể cho tớ nghe về bạn nam đó hả?" Dương Thanh Hà hỏi.
Tô Cấm gật đầu, "Cậu thấy cậu ấy thế nào?"
Cô gái nào cũng như vậy, có người mình thích đều muốn giới thiệu cho bạn bè thân quen, rồi hy vọng sẽ nhận được ủng hộ từ họ.
Không ai còn là trẻ con nữa, nếu muốn yêu đương nghiêm túc thì phải suy xét rất nhiều điều, không phải nhà nào cũng có bầu không khí tự do tự tại như gia đình nhà họ Chu.
Dương Thanh Hà nhìn đôi mắt tha thiết của Tô Cấm, lên tiếng: "Trông bộ dáng cậu ấy cũng là người đàng hoàng, rất có khí chất, từng cử chỉ đều có thể thấy cậu ta là người có giáo dưỡng, đồng thời có lẽ điều kiện gia đình cũng không tệ. Ngoại hình khá, gia cảnh tốt, học tập cũng tốt, tớ cảm thấy đây là một người rất được, nhưng tớ không biết cậu ấy, cậu ấy là người thế nào thì cậu hẳn là người rõ nhất."
Tô Cấm dựa vào tường, nghĩ ngợi một chút rồi kể: "Hôm đó sau khi về, điện thoại của tớ cũng hỏng nên hôm sau ba mẹ mua cho tớ cái mới. Tớ gắn sim vào thì thấy có hơn trăm tin nhắn, rồi mới biết được cái đêm xảy ra chuyện, cậu ấy đã vội chạy từ nhà đến, chỉ là tớ đi trước cậu ấy một bước. Cậu ấy rất bình tĩnh mà nói với tớ những điều này, tớ cảm thấy có thể tớ sẽ không bao giờ gặp được người nào tốt như vậy nữa."
"Hai người bên nhau rồi à?"
"Không… Lúc ấy tớ hồi hộp đến mức không nói nên câu, mãi cho đến bây giờ, tớ cũng không biết tụi tớ được tính là gì nữa."
Dương Thanh Hà: "Cậu ấy chủ động gọi cậu đưa cậu ấy đến bệnh viện à?"
Tô Cấm gãi ngón tay, "Cũng không hẳn, tớ hỏi cậu ấy đang làm gì, cậu ấy bảo đang nằm, biết cậu ấy ốm tớ lập tức đưa đến bệnh viện, nhưng cậu ấy lại không muốn nên mới kéo tớ ra ngoài."
"Cậu qua nhà cậu ấy à?"
"Không, cậu ấy đợi tớ ở trạm tàu điện ngầm. Nhà cậu ấy… hình như có vài vấn đề, cũng không biết có phải tớ nhầm hay không, tớ cảm thấy có lẽ tinh thần của mẹ cậu ấy có vấn đề. Hôm đó tớ gọi điện với cậu ấy, nghe thấy tiếng phụ nữ cười khản đặc, cậu ấy bảo là mẹ mình uống rượu say cơ mà mình không nghĩ vậy. Với người mình thích, cho dù nhà họ khó khăn hay bất hòa, mình cũng thật sự đem lòng thích cậu ấy."
Tô Cấm cười khẽ, "Hẳn là cậu ấy cũng thích mình nhỉ, Thanh Hà, cậu cảm thấy cậu ấy có thích mình không?"
"Vấn đề này không bằng cậu nên hỏi cậu ấy."
"À… Tớ…"
Dương Thanh Hà bĩu môi, Tô Cấm quay đầu nhìn lại và giật nảy mình.
Cậu ấy đứng đó nhìn cô.
Dương Thanh Hà đẩy cây treo truyền nước đi trước, loáng thoáng nghe thấy giọng dịu dàng của Tô Cấm ở phía sau: "Duệ Hàng…"
…
Gần tan làm, Triệu Liệt Húc nhận được tin nhắn của Dương Thanh Hà.
"Anh yêu, em đợi anh trên giường."
Hình như tinh lực của cô nhóc này là vô hạn, luôn biết đổi nhiều cách gây xao lãng cho anh.
Lúc gửi tin nhắn này Dương Thanh Hà mới tỉnh ngủ, mấy viên thuốc làm cô mơ màng buồn ngủ nằm cả buổi trưa, chơi điện thoại chán rồi lại nhắn vài tin quấy rầy anh.
Ai ngờ anh lại gọi thẳng đến, mém xíu nữa là điện thoại rớt xuống mặt cô rồi.
Giọng Triệu Liệt Thúc mềm mỏng: "Có đỡ hơn chút nào chưa, đầu còn đau không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!