Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Ngón tay anh không phải kiểu thon dài, trắng trẻo như công tử bột, khớp xương rắn rỏi, gầy mà mạnh mẽ, thô nhưng sạch sẽ. Móng tay được cắt chỉnh gọn gàng, gân bắp thịt trên mu bàn tay rõ nét, tĩnh mạch gồ lên, sức lực phái mạnh được biểu hiện trên đôi tay này.
Dương Thanh Hà nghiêng đầu, đôi mắt quả hạnh long lanh ngấn nước, ngón tay người đàn ông còn đang miết nhẹ trên môi cô, nhẹ nhàng tựa như trêu đùa.
"Chưa ăn thịt heo, chẳng lẽ lại chưa từng thấy heo chạy."
Dứt lời, đôi môi hơi hé mở, ngậm lấy ngón trỏ của anh.
Triệu Liệt Húc không ngờ cô sẽ làm vậy, như cười như không nhìn cô.
Dương Thanh Hà từ từ mut đầu ngón tay anh, dường như muốn ngậm hết vào.
Dáng vẻ kia y đúc tối hôm qua, lòng Triệu Liệt Húc rạo rực, duỗi tay cho thêm một ngón vào. Cô gái nhỏ ngậm ngón tay anh một lúc, hai ngón tay anh khép lại và nhẹ nhàng khuấy đảo, mềm mềm dính dính, ướt át.
Ánh mắt Triệu Liệt Húc rõ nét cười, trong đôi mắt đen thẳm đều là dáng vẻ quyến rũ của cô. Cô gái gầy nhỏ hệt như yêu tinh đòi mạng.
Dương Thanh Hà chậm rãi mut ra mut vào dọc theo hai ngón tay, trên đó dính nước bọt bóng loáng, môi cô kéo một sợi dây mỏng, đứt đoạn giữa anh và cô.
Cô sáp lại phía trước, đụng ch0p mũi mình lên ch0p mũi anh, cười xấu xa bảo: "Cảnh sát các anh cũng tùy tiện cầm súng chỉa vào người khác thế sao?"
Triệu Liệt Húc nghiêng người cầm lấy khăn giấy trên tủ đầu giường, lau sạch sẽ, cười nhạt.
"Đừng coi trời bằng vung."
"Đây không phải là súng sao, vậy đó là gì?" Dương Thanh Hà cúi đầu nhìn phần căng phồng ở giữa.
"Là cái gì, không phải hôm qua em đã ăn rồi à?" Anh thản nhiên hỏi ngược lại, trông có vẻ đầy chính nghĩa.
Dương Thanh Hà nhịn mấy giây rồi cười ha hả, giữ mặt anh hôn một cái, khẽ nói: "Đội trưởng Triệu, anh đúng là không biết xấu hổ."
Làm gì có ai đùa giỡn lưu manh mà nghiêm túc như vậy.
Triệu Liệt Húc vỗ mông cô, "Chơi đã chưa? Ăn cơm thôi."
"Dạ!" Cô gái nhỏ ngoan ngoãn đáp.
Triệu Liệt Húc đút từng miếng từng miếng cho cô ăn, trêu cô, "Dương Thanh Hà, trông em bây giờ cứ như thiểu năng đấy."
Đầu rối bù như ổ gà, má ửng đỏ, nằm dài trên giường không nhúc nhích, muỗng tới thì há miệng.
Dương Thanh Hà ngó mắt nhìn xuống, "Vậy thì anh quá cầm thú, với người thiểu năng còn cứng lên được."
Triệu Liệt Húc buồn cười, đúng vậy, không thể nói lại cô được.
….
Anh hỏi xin y tá trong bệnh viện một ít cồn sát trùng, buổi chiều lau người giúp cô để hạ bớt nhiệt. Sốt cao trong mùa hè là khó đối phó nhất, gần đây bệnh cúm hoành hành, sức đề kháng của cô khó tránh việc bị bệnh.
Vui đùa cùng anh xong thì cả người mới nằm yên lại, phải nói là rã rời toàn thân.
Sẩm tối, Dương Thanh Hà mơ màng đi vào giấc ngủ, Triệu Liệt Húc đến chợ thức ăn lân cận mua đồ.
Lúc đang nấu cơm thì nhận được điện thoại từ Triệu Thế Khang.
Số lần hai ba con nhà họ gặp nhau trong một năm có thể đếm được trên đầu ngón tay, Triệu Thế Khang bận rộn với hoạt động của công ty, anh thì bận bịu với việc phá án, chỉ liên hệ với nhau đôi chút trong khoảng thời gian rảnh.
Triệu Thế Khang nói ông cụ Từ mở tiệc sinh nhật, mời các nhân vật lớn từ tứ phương đến chúc thọ, quy mô lần này không nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!