Chương 37: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Triệu Liệt Húc khẽ động đậy ngón tay, anh từ từ khép đôi mi lại, ngôi sao băng trên bầu trời lặng lẽ vụt ngang qua.

Lại nói tiếp sau đó, anh phụ trách toàn bộ vụ án, vì thường xuyên gặp nhau nên cô dính lấy anh như kẹo mạch nha. Cô bảo mình không có chốn nào nương thân nên anh bèn đưa cô đến nhà bố mẹ mình. Cô không ở lại lâu, chỉ tầm gần nửa tháng, anh cũng đã từng tới thăm cô được vài lần.

Nằm ngoài dự đoán của anh ấy là ngày đầu tiên đến nhà, cô vẫn cười tươi tắn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cô và Cố Dung rất hợp nhau.

Một hôm anh về, ba người cùng nhau dùng bữa, lúc ấy anh mới phát hiện Cố Dung đối xử với cô như con gái ruột. Bà đã hỏi mấy lần về chuyện của Dương Thanh Hà, ngoài sững sờ không thốt nên lời, anh sợ bà lại nhớ đến Triệu Lị Huyên nên chỉ dám kể qua loa chứ không chi tiết.

Mặc dù vậy, có thể thấy rằng mẹ anh thực sự coi Dương Thanh Hà như Triệu Lị Huyên.

Hai người cùng một tuổi, tính cách lại khá giống nhau, vừa hồn nhiên vừa trong sáng, như liều thuốc an ủi tinh thần của Cố Dung vậy.

Lúc tiếp xúc, Dương Thanh Hà luôn cười rạng rỡ, vô cùng nghịch ngợm và chẳng hề rụt rè, dường như đó không phải là cô bé máu lạnh ngày nào trốn trong góc.

Nửa tháng sau, thu sang đông tới.

Vì cuối năm có nhiều việc phải giải quyết ở trường, tối đó Cố Dung không về, bà đã nhờ anh mua một ít quần áo mùa đông gửi cho Dương Thanh Hà.

Cô ở nhà vừa xem tivi vừa ăn khoai tây chiên, trông thấy anh cái liền bỏ ngay miếng khoai tây mà không thèm tiếc của. Mỗi lần gặp anh, cô đều cười tươi và gọi chú cảnh sát.

Có đôi khi cô lại rất tinh quái, lúc không có ai, cô bắt chước Cố Dung gọi anh là A Húc.

A Húc, rót cho em cốc nước.

A Húc, lấy cho em thứ gì đó để ăn.

A Húc…

Đến khi anh đanh mặt lại, cô mới cười hì hì sửa miệng.

Anh ném mấy túi quần áo lên sofa rồi vào bếp rót nước uống. Cô nhóc ở đó hào hứng lật đồ, trong đó có hồng có xanh, có váy và áo khoác đắt tiền, từng đường may tỉ mỉ và khéo léo.

Cuối cùng cô cầm chiếc khăn màu đỏ tươi, đối lập hoàn toàn với tiết trời mùa đông buốt giá.

Cô quấn chiếc khăn quanh cổ và hỏi: "Những thứ này đều do anh chọn à?"

Triệu Liệt Húc ừ một tiếng.

Thực ra cũng không tính là do anh chọn. Anh chỉ chạy đến cửa hàng nói với nhân viên chọn những món đồ mà một cô bé 14 tuổi có thể mặc, từ đầu đến chân đều lấy.

Cô cười hớn hở, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa cô đơn: "Đắt quá, đây là lần đầu tiên em mặc quần áo đẹp như vậy. Có tiền tốt thật đấy."

Cô luôn bộc bạch những gì mình suy nghĩ trong lòng.

Buổi tối hai người gọi cơm hộp, ăn xong ngồi xem TV một lúc, anh đi vào phòng lấy đồ, tiện tay châm một điếu và tới bên cửa sổ ngồi xem tài liệu.

Từ ngày cô ở căn phòng này, lúc bước vào anh luôn cảm giác rất kỳ lạ. Tu hú chiếm tổ chim khách có lẽ rất thích hợp để miêu tả cô.

Xem phim xong, cô rảnh rỗi vào phòng, tò mò nhìn tài liệu trong tay anh và ngồi xếp bằng bên cạnh.

"Ngày mai em phải đi rồi."

"Tôi biết."

"Anh sẽ đi tiễn em chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!