Chương 36: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Cô không chịu thả tay ra, cứ giữ chặt thắt lưng của anh nhưng không sao tháo nó ra được. Dương Thanh Hà giận dỗi thở phì phò, rưng rưng nhìn anh.

Khuôn mặt nam tính và hơi thở của người đàn ông trước mặt vây lấy cô, Dương Thanh Hà càng túm chặt.

Cô mặc một chiếc váy khá mỏng và rộng. Cô quỳ trên nệm ghế, ương bướng bấu cả mười ngón tay vào cái thắt lưng.

"Dương Thanh Hà!"

Cô giả vờ không nghe thấy, tiếp tục cử động ngón tay.

Anh hít sâu một hơi, cố giữ cho mình thật tỉnh táo.

Triệu Liệt Húc vòng hai tay ôm lấy eo cô, bờ eo thon thả đến mức anh có thể nắm trọn chỉ bằng hai tay. Anh kéo nhẹ Dương Thanh Hà ra sau rồi dựa đầu vào ghế, mắt quét xuống dưới.

"Em muốn nhìn gì? Hử?" Âm thanh vừa trầm khàn vừa hơi nghiêm nghị.

Nếu như ban nãy cô say bảy tám phần thì lúc này có lẽ cô đã say tí bỉ.

Dương Thanh Hà đỏ mặt, khi cô cười hai mắt sáng lấp lánh, "Không được nhìn ạ? Nhưng em mơ thấy em với anh ở trên giường ——"

"Dương Thanh Hà." Giọng anh khản đặc.

Cô xích người lại gần và ghé sát vào mặt anh, đôi lông mi dài khẽ chớp, "Anh đúng là keo kiệt."

Triệu Liệt Húc chật vật lau mặt, một tay kìm hai cổ tay cô sang bên trái, tay còn lại ôm eo để ngăn cô nhóc này quấy phá.

Anh ngước mắt lên, cặp mắt sâu hoắm như muốn nuốt chửng cô, "Em biết mình đang làm gì không?"

"Biết chứ, anh không muốn à?" Cô quyến rũ trả lời.

Thấy anh thở dồn dập không thôi, Dương Thanh Hà tiếp lời: "Em biết giờ anh đang rất muốn, em tình nguyện, chỉ cần vì anh thì chuyện gì em cũng sẽ làm."

Chuyện xấu xa thế này chỉ có với anh mới đẹp đẽ như vậy.

Sao Triệu Liệt Húc có thể cưỡng nổi, nhưng anh không muốn làm vậy. Ngay lúc này và ngay tại đây, anh biết mình không được phép làm chuyện đó với cô.

"Ngoan nào, đừng quậy nữa."

Dương Thanh Hà dễ dàng thoát khỏi kìm kẹp, có khi anh chỉ đang lạt mềm buộc chặt với cô thôi, giả bộ thận trọng thôi.

Cô chỉnh ghế xuống thấp, đẩy vai anh rồi cứ thế sáp người lại.

Dương Thanh Hà cọ môi lên ch0p mũi anh, nồng nàn gọi: "Đội trưởng… Đội trưởng…"

Hơi thở thơm mát của cô gái phả vào kèm theo ánh mắt nóng bỏng, mong muốn của cô bộc lộ một cách thành khẩn và rõ ràng.

Triệu Liệt Húc nhìn cô ba giây, anh giữ đầu cô lại và hôn ngấu nghiến.

Dương Thanh Hà lạc lối, cô chỉ biết người đàn ông trước mắt mình đây là người cô yêu. Cô bằng lòng dâng hiến hết thảy mọi thứ quý giá nhất dành cho anh.

Cô thích cảm giác bị anh chinh phục và khuất phục dưới anh như vậy.

Triệu Liệt Húc nhặt chiếc áo phông bị cô ném trong góc và mặc vào. Dây thắt lưng vẫn còn đang mở và lệch một bên, bên dưới chiếc quần tây đen là đôi chân rắn chắc của anh.

Dương Thanh Hà co người trên ghế phụ và ôm con gấu nhỏ nhìn anh say đắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!