Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Triệu Liệt Húc bảo cô đứng đợi anh trước cửa khách sạn, thoáng cái anh đã lái xe tới ngay.
"Phải đến một nơi rất xa sao?"
Triệu Liệt Húc ôm cô lên xe, anh thắt dây cho cô, "Không xa, ở gần đây thôi, nhưng đi bộ cũng phải mất một lúc, đi xe nhanh hơn."
Dương Thanh Hà nhìn chằm chằm anh với đôi mắt ngà ngà say. Từ mái tóc đen cứng cáp đến vành tai anh đẹp đến lạ, xuống tới quai hàm và lướt qua yết hầu là những đường nét mượt mà và gợi cảm.
Người đàn ông đẹp trai này giờ đã thuộc về cô.
Cô vỗ nhẹ vào mặt mình, thấy đau nên chắc chắn không phải đang nằm mơ rồi.
Triệu Liệt Húc thấy cô choáng váng, từ tai đến cổ đều đỏ như tôm, có lẽ say phải đến bảy tám phần rồi, không có ai say mà tự tát mình như cô cả.
Anh nói: "Bụng em còn thấy khó chịu không? Nếu khó chịu thì chúng ta về nhà, anh nấu canh giải rượu cho em."
Dương Thanh Hà suýt chút nữa nhảy dựng lên, "Không được! Không về đâu! Anh cứ đi đến nơi như đã nói đi!"
"Ừ ừ ừ đi thì đi, chúng ta đi, ngồi xuống nào, ngoan."
Cô nghiêng đầu, mau chóng trở về với bộ dáng ngoan ngoãn, cô nhẹ nhàng đáp vâng.
Triệu Liệt Húc dở khóc dở cười.
Xe chạy trên con đường quanh co, từ xa đã trông thấy những dãy núi mênh mông. Bên kia là mặt biển lóng lánh sóng nước, biển và trời hợp thành đường chân trời, ở đó có những rặng mây hồng diễm lệ và những tia sáng trải dài bất tận.
Dương Thanh Hà hạ cửa kính xe xuống, gió biển lướt qua mặt làm cô tỉnh táo hơn phần nào. Dương Thanh Hà tì người trên cửa để ngắm nhìn khung cảnh hoàng hôn đang phiêu dạt trên mặt biển. Cô giơ tay ra rồi duỗi năm ngón tay, ánh sáng len qua kẽ tay cô, nắng chiều của mùa hạ đỏ rực hệt như trong bức tranh cô vẽ.
"Đội trưởng, hoàng hôn đẹp thật."
"Ngoan, đừng thò tay ra ngoài nữa."
Nghe thế, Dương Thanh Hà như một bé ngoan, anh nói gì cô đều làm theo, cô quay đầu rồi tiếp tục ngắm anh chăm chú.
Cả dọc đường cười nói thoắt cái đã đến nơi.
Từ khách sạn trông ra, cảm giác biển ở rất gần nhưng thật ra không hề vậy, do không thể đi thẳng tới biển được, muốn đến đây ngắm cảnh thì chỉ còn cách đi đường vòng.
Hôm nay không phải cuối tuần hay ngày lễ nên khá ít du khách trên bờ biển. Tầm này cũng gần đến giờ ăn tối, có một cặp vợ chồng dắt theo con nhỏ đi dạo rồi rời đi, có lẽ là họ sống ở gần đây.
Triệu Liệt Húc đỗ xe ở ven đường.
Dương Thanh Hà: "Sao anh lại chở em tới biển ạ?"
Triệu Liệt Húc nắm tay cô, hai người bước đi trên bờ cát mịn, cảm giác như đang bước đi trên đám mây.
Triệu Liệt Húc: "Anh rất muốn đưa em đến đây, tình cờ khách sạn mà cục trưởng Lý đặt lại ở gần đây. Đã lâu lắm rồi không được ra ngoài một cách thoải mái như vậy."
Vốn dĩ anh định sẽ đưa cô đến đây sau bữa cơm, nhưng cô quá vội vàng đã làm hỏng mọi kế hoạch của anh.
Dương Thanh Hà sực nhớ ra chuyện gì, "Hôm đó anh bảo muốn dẫn em đi dạo, là muốn tới đây sao?"
"Chứ em nghĩ sao?"
"Ồ…"
Từng con sóng cuồn cuộn xô vào bờ tung bọt trắng xóa, tiếng gió thổi, tiếng sóng vỗ, tiếng chim hải âu chao lượn và cả tiếng sàn sạt của cát dưới lòng bàn chân, hết thảy đều vô cùng bình yên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!