Chương 33: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Cục trưởng Lý đặt nhà hàng gần biển Hoa Đông mang đậm phong cách nghỉ dưỡng, gió lướt với sóng vỗ đem đến sự mát mẻ và sảng khoái.

Bên cạnh có nhiều quán ăn không kể xiết, nhưng quán này làm ngon nức tiếng, đặc biệt là món lẩu cừu.

Cảnh sát hình sự phụ trách vụ án Tăng Quốc Phát có khoảng ba bàn người, xe lục tục đậu ngoài cửa khách sạn, hai ba chục người đẩy cửa vào, nom khí thế bất phàm.

Buổi trưa Trần Ký về thay quần cộc xanh đỏ đậm chất Hawaii, anh chàng đẩy kính mắt và nhìn một vòng rồi hỏi: "Đội trưởng Triệu đâu?"

Tưởng Bình: "… Em đoán khi đội trưởng Triệu thấy anh chắc sẽ vờ như không quen mất. Nhưng anh Trần này, anh mặc màu mè như thế để làm gì?"

Trần Ký đưa tay lên trán, mắt nhìn xa xăm, "Chẳng phải ở đây là bãi biển sao, đợi lát nữa ăn xong chúng ta ra ngoài tắm nắng đi."

Tưởng Bình: "…"

Đám người vui vẻ bước vào nhà hàng.

Ở đây tổng cộng có ba phòng bao, Trần Ký cố tình giữ lại hai chỗ ngồi ở giữa bàn, "Đừng hòng có ai cướp chỗ này, hai chỗ này là tôi dành riêng cho đội trưởng Triệu và chị dâu nhỏ đấy!"

Mấy cảnh sát sớm đã nghe tin đồn đều dựng tai lên, ai đó lân la hỏi: "Đội trưởng Triệu thật sự thoát cảnh độc thân rồi ư?"

Một nữ cảnh sát bên cạnh trợn trắng mắt: "Sao các anh nhiều chuyện giống đàn bà vậy? Mấy tin đồn trong đội chắc đều do các anh tạo ra rồi."

Trần Ký cầm đũa gõ chén leng keng, anh ta nói: "Không có lửa sao có khói."

Nếu là trước kia, có tin gì bị đồn thổi đều sẽ sớm bị Triệu Liệt Húc bóp ch3t từ trong trứng nước.

"Anh Trần ơi anh Trần à, anh thân với đội trưởng Triệu nhất, mau kể tụi em nghe tí đi."

Trần Ký: "Anh còn muốn sống thêm mấy ngày nữa."

Nữ cảnh sát: "Đừng dựng chuyện nữa, mọi người đã là cộng sự với nhau nhiều năm, tính tình đội trưởng Triệu ra sao mọi người không biết à? Người có điều kiện tốt như vậy sẽ tìm đại một cô gái nào đó để hẹn hò ư? Hầu hết những cô còn trẻ người non dạ liệu có thể theo kịp tư tưởng của anh ấy không? Tôi nghĩ chắc là cô đó bám riết lấy đội trưởng Triệu thôi."

Tưởng Bình uống nước với vẻ mặt đầy mông lung, sau đó thầm thì với Trần Ký: "Sao hôm nay Tiền Như Như nói chuyện dễ gây hấn quá vậy anh?"

Tiền Như Như là phái nữ duy nhất trong đội bọn họ nên được gọi tắt là bông hoa của nhóm. Bình thường cô nàng luôn cười tủm tỉm, tính tình táo bạo, song trong lời nói chưa bao giờ có chứa dao thế này.

Trần Ký: "Vì là phụ nữ chứ sao… Thôi bỏ đi, chú em là người l0 mãng, có nói chú cũng không hiểu đâu."

"Ơ đội trưởng Triệu, qua đây này!" Đột nhiên có người hô lên.

Mọi người đều nhìn ra phía cửa, Triệu Liệt Húc vẫn mặc bộ đồ hồi sáng, cảnh phục tay ngắn màu xanh phối với quần tây đen.

Ban sáng, anh có cuộc họp tổng kết vụ án với lãnh đạo, phóng viên sẽ đến phỏng vấn nên phải ăn mặc chỉnh tề. Sau khi xong chuyện thì vội vàng chạy đến chung cư đón Dương Thanh Hà, anh nghĩ trong xe có quần áo dự phòng nên không thay mà chạy tới đây ngay.

Huống hồ buổi trưa khi cô thấy anh mặc đồ này, hai mắt sáng lòe lòe, chỉ chực nhào lên ăn anh luôn nên đợi lát nữa thay đồ vẫn còn kịp.

Triệu Liệt Húc khẽ gật đầu với bọn họ, sau đó vươn tay ôm lấy vai Dương Thanh Hà. Cánh tay của người đàn ông nhẹ nhàng chạm lên lưng cô, tựa như muốn che chở cô vào lòng.

Dương Thanh Hà mặc một cái đầm dài màu xanh sẫm, trông vừa mộc mạc vừa dịu dàng. Gương mặt cô nhỏ nhắn, xinh đẹp và thuần khiết, thần thái rạng ngời, trông chẳng giống một cô gái chưa trải đời chút nào. Đôi mắt cô trong veo nhưng trong đó chứa đựng nét kiên cường, không sợ hãi, thậm chí còn có chút kiêu ngạo.

Song khi đứng cạnh Triệu Liệt Húc, Dương Thanh Hà trông nhỏ nhắn và mỏng manh lạ.

Tốp đàn ông đều mỉm cười ẩn ý, chỉ mỗi sắc mặt Tiền Như Như đen sì.

Trần Ký: "Lại đây lại đây lại đây, ngồi bên đây này, chị dâu nhỏ muốn ăn món gì? Bọn anh đã gọi lẩu xương cừu và bảy tám món khác, em muốn ăn gì nữa không?"

Dương Thanh Hà vừa mới ngồi xuống đã bị buộc lại, cô bèn nhìn Trần Ký.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!