Chương 32: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Dương Thanh Hà chống đầu, nhanh chóng đáp lại: "Đợi em làm gì?"

Triệu Liệt Húc: "Xuống đây."

Dương Thanh Hà cúp máy, chào Trương Uẩn và xuống lầu.

Ngoài một vài chiếc xe cảnh sát đỗ trước cửa khách sạn thì còn có hai chiếc xe tư nhân khác.

Dương Thanh Hà tìm đúng chiếc Audi rồi đến gần, mặt kính xe tối thui, không nhìn thấy gì bên trong cả. Cô vừa mới khom người toan gõ cửa thì cửa kính đã hạ xuống.

Triệu Liệt Húc ném tài liệu trong tay sang ghế phụ rồi gác tay trái lên thành cửa.

Dương Thanh Hà diện một chiếc váy dạ hội nhỏ màu đỏ lưng cao phối cùng cái áo khoác be. Khi nãy anh không để ý, giờ nhìn lại mới thấy nom cô rất xinh đẹp.

Triệu Liệt Húc nhìn chằm chằm vào cổ áo của cô hai giây rồi cau mày.

Lần trước cũng vậy, cổ áo của cô thấp nên khi cúi người bị lộ ra một chút.

"Đứng thẳng lên." Giọng anh trầm xuống.

Dương Thanh Hà hậm hực, từ tốn đứng thẳng người dậy, không biết lão này lại chập mạch gì nữa.

Tiểu Trương chạy tới, cười với Dương Thanh Hà rồi quay đầu nói với Triệu Liệt Húc: "Đội trưởng Triệu, vậy… bọn em áp giải người về trước."

"Mọi người đi trước đi, lát nữa tôi sẽ tới."

"Vâng."

Triệu Liệt Húc xuống xe, cúi xuống nhìn cô rồi đưa tay ra kéo áo ngoài lại cho cô: "Anh phải quay lại đồn cảnh sát để xử lý chút việc. Nếu em ăn xong mà anh vẫn chưa tan làm thì tìm cô giáo em để cô đưa về."

"Ồ, để cô Trương đưa em về có ổn không? Sau đó cô Trương sẽ phát hiện ra em và đội trưởng Triệu đang sống cùng nhau, như thế không sao chứ?"

Triệu Liệt Húc bật cười: "Vậy thì nhớ gửi cho anh mã số và biển số xe của tài xế. Nếu anh tan làm sớm sẽ gọi điện cho em, anh sẽ đến đón."

Dương Thanh Hà liền đưa mắt nhìn lên trời: "Ồ."

Triệu Liệt Húc đút tay vào túi quần: "Nghe chưa? Đừng khiến anh lo lắng."

"Anh gọi em xuống đây chỉ để nói chuyện này?"

"Còn nữa, vết thương của em vẫn chưa lành. Đừng có ăn mấy đồ ăn cay, đồ k1ch thích đó. Nếu phải mời rượu thì uống một chút nước trái cây thay, hiểu chưa?"

Dương Thanh Hà đặt hai tay sau lưng, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy cứng rắn.

"Đội trưởng Triệu còn muốn dặn dò gì nữa không?"

"Không, đi đi, ngoan." Triệu Liệt Húc vươn tay xoa đầu cô.

Trên cánh tay của anh có vết máu, Dương Thanh Hà lập tức chụp lấy cổ tay anh.

"Chảy máu rồi." Cô nói.

"Vết thương nhỏ thôi." Chẳng qua chỉ bị vài mảnh thủy tinh vỡ cứa vào, sượt qua tay một chút.

Cánh tay của người đàn ông cứng như sắt với làn da nóng hầm hập. Dương Thanh Hà ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi anh cong nhẹ, gương mặt sắc xảo, góc cạnh rõ ràng.

Cô nhớ sức mạnh khi bắt tội phạm của anh; vững vàng, chính xác, dứt khoát. Cả người đều toát ra khí phách kiên cường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!