Chương 31: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Dương Thanh Hà thích gì nhỉ?

Vấn đề này còn nan giải hơn cả phá án bởi vì chẳng có chút manh mối nào để dò ra cả.

Triệu Liệt Húc mua một ít rau ở siêu thị rồi quay về. Lúc đến trước cửa nhà, anh vẫn chưa nghĩ ra cô thích gì.

Một bó hoa? Hay thú nhồi bông? Hoặc đi nhà hàng? E là cô sẽ không thích những thứ như vậy.

Trong nhà yên tĩnh đến lạ thường mặc dù chiếc TV trong phòng khách vẫn còn đang phát sáng.

Triệu Liệt Húc bỏ đồ ăn xuống và vào phòng ngủ xem thử, quả nhiên Dương Thanh Hà không có ở đây.

Còn chưa kịp kết nối điện thoại thì có tiếng mở cửa đã vang lên, Dương Thanh Hà bước vào với một túi đồ trong tay.

"Em ra ngoài mua đồ sao? Muốn gì cứ bảo anh, tan làm anh sẽ mua cho."

Dương Thanh Hà đổ từ trong túi nylon ra vài bịch hình vuông màu hồng và tím.

Cô nói: "Băng vệ sinh anh cũng mua giùm chắc?"

Triệu Liệt Húc: "…"

Dương Thanh Hà lừ mắt, cầm bịch màu tím vào nhà vệ sinh.

Triệu Liệt Húc mỉm cười, vào bếp nấu ăn.

Trước kia sống một mình, anh khá tùy tiện, cứ ăn đại là được. Song lần trước nấu cơm, Dương Thanh Hà bảo mình muốn ăn bít tết.

Lần đó anh cũng không biết cô thích ăn gì nên chỉ làm hai món sườn xào chua ngọt và thịt heo xào bông cải.

Dương Thanh Hà cầm đũa chọc chọc bát cơm, nhìn anh mấy lần.

Giận là giận vậy, nhưng hai ngày nay anh chỉ ngủ được có vỏn vẹn ba tiếng, trong mắt giăng đầy tơ máu làm cô đau lòng.

Triệu Liệt Húc gắp miếng sườn cho cô, "Em nhìn gì vậy?"

"Trên răng anh dính bông cải kìa." Dương Thanh Hà dỗi anh.

Triệu Liệt Húc nhướng mày cười, biết cô đang nói vớ vẩn, anh đưa tay lau nước sốt trên khóe miệng, "Em mấy tuổi rồi? Hửm?"

Khi anh cười xóa tan hơi thở ngang tàng, trái lại mang đầy nét hiền hòa ấm áp. Nếu để ý kĩ, hầu hết anh đều cười tươi với cô.

Ngón tay của người đàn ông thô mà mạnh mẽ, ngay khoảnh khắc chạm vào ấy, Dương Thanh Hà cảm giác mình như bị điện giật.

Triệu Liệt Húc dùng ngón trỏ nâng cằm, ngón cái ấn khóe môi cô. Tay anh di chuyển lên phía trên, bỗng véo má cô một cái.

"Dương Thanh Hà, em bao nhiêu tuổi rồi? Sao giống con nít quá vậy?"

Dương Thanh Hà hất tay anh ra, che mặt nói: "Em vẫn còn nhỏ, trí não chưa phát triển hoàn thiện nên mới không phân rõ cái này cái kia, thua xa cô Trương của chúng ta đây, vừa chín chắn lại khéo léo, biết ý."

Triệu Liệt Húc nheo mắt, chẳng hiểu sao lại nhắc tới Trương Uẩn.

"Hồi sáng Trương Uẩn muốn qua ký túc xá thăm em, anh nói lát nữa em bận việc nên bảo cô ấy lần khác tới. Sau đó cũng chỉ trò chuyện về các vụ án mà thôi."

Dương Thanh Hà gắp bông cải lên, "Anh giải thích với em làm gì?"

"Chẳng phải em để ý sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!