Chương 30: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Cố Dung bấm còi xe hai lần, bà vô tình trông thấy cảnh này. Ban đầu bà lo Thanh Hà hoảng sợ, lo con trai mình thức khuya làm việc mệt mỏi. Song giờ xem ra, tình trạng của cả hai đứa đều phấn chấn như tắm gió xuân vậy.

Cố Dung xuống xe đã hỏi liền: "Vụ án xử lý như thế nào rồi? Sao lại còn theo dõi Thanh Hà? Hai con đều không bị thương đấy chứ?"

Triệu Liệt Húc: "Nhiều câu hỏi như thế mẹ muốn con trả lời câu nào trước? Mẹ đừng lo, mọi thứ đều ổn."

"Con vừa tan làm à? Thanh Hà phải ở lại đồn cảnh sát cả đêm sao?"

Anh rít một hơi thuốc cuối cùng rồi dập nó: "Không ạ, hôm qua lấy lời khai xong con đã đưa cô ấy về. "

Cố Dung nhìn về phía ký túc xá: "Lòng mẹ bất an lắm, mẹ không muốn con bé ở ký túc xá trong thời gian này. Để con bé đến ở nhà mình đi, dù sao phòng con cũng không có ai ở, mẹ cũng tiện đường đưa đón con bé đi học."

Triệu Liệt Húc im lặng một lúc mới nói: "Không cần đâu mẹ. Con đưa em ấy đến trường thu dọn đồ đạc rồi đến chỗ con ở."

Cố Dung ngẩn ra một lúc mới phản ứng kịp, bà muốn cười lại cố nhịn, đánh Triệu Liệt Húc mấy cái: "Còn ra thể thống gì chứ! Giữa ban ngày ban mặt con đưa con bé về chung cư của con, bạn con bé nhìn thấy thì làm sao?"

Cố Dung biết tình cảm của Thanh Hà, bà chỉ không nắm được ý của con trai mình. Đã 30 tuổi rồi còn chưa từng yêu ai. Nhìn bề ngoài thì tiêu chuẩn của nó thấp, nhưng thực tế là đứa rất kén chọn. Bà cũng không biết con trai mình thích kiểu người nào, ngày đêm chỉ cắm đầu vào công việc, chẳng hề có lấy thời gian hẹn hò.

Bây giờ đột nhiên lại muốn đưa người ta đến ở chung cư của mình.

Tính tình anh giống hệt Triệu Thế Khang, ngoài mặt ra vẻ bình tĩnh, thực ra đã tính kế sáng suốt từ lâu rồi.

Triệu Liệt Húc mỉm cười, suy nghĩ của Cố Dung hiện hết trên mặt, chỉ cần đoán một chút là có thể biết bà muốn nói gì.

Triệu Liệt Húc không hề né tránh, đáp: "Vụ án vẫn còn nhiều điểm nghi vấn, con không yên tâm để em ấy ở ký túc xá. Hơn nữa, em ấy ở chỗ con cũng hợp tình hợp lý, không có gì phải tránh né."

"Hai con…?"

Bà không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh như vậy.

Triệu Liệt Húc: "Chưa có gì ạ. Mọi chuyện bề bộn quá, con với Thanh Hà có chút hiểu lầm còn chưa có thời gian gỡ khúc mắc. Đợi mấy hôm nữa con sẽ nói chuyện rõ ràng với em ấy. "

Cố Dung thở dài, nghiêm túc bảo: "Con luôn luôn làm tốt mọi việc, vậy nên bất cứ điều gì mẹ đều tin tưởng con, nhưng Thanh Hà khác với những cô gái khác. Đừng nhìn vẻ ngoài con bé trông yếu đuối nhưng thực chất nó là đứa cứng đầu và quật cường. Bây giờ con bé ở đây đi học, không nơi nương tựa. Nếu con quyết định muốn ở bên con bé thì nên quan tâm nó nhiều hơn, đừng chỉ mải mê với công việc."

"Con biết rồi ạ."

Anh đã xác định là cô thì sẽ không bao giờ thay đổi. Cô nói thích anh, khả năng cũng có phần thích thật nhưng đến tột cùng là sùng bái, cảm kích hay là thứ gì khác anh cũng không biết. Có lẽ đến bản thân cô cũng không phân biệt được. Anh hy vọng cô suy nghĩ kỹ chứ không phải xúc động nhất thời. Hơn nữa, tính chất nghề nghiệp của anh bất cứ lúc nào cũng mất mạng, cô có thể chấp nhận được không?

Anh muốn nói chuyện trực tiếp với cô về những vấn đề ấy.

Vả lại cô còn đang giận dỗi, cũng đúng là anh sai nên phải nghĩ cách dỗ dành.

Cố Dung đang chìm đắm trong niềm hân hoan vì con trai cuối cùng cũng giác ngộ, cứ suy nghĩ miên man rồi bỗng nghĩ ra một vấn đề.

Sống chung dưới một mái nhà không sao, bà cũng biết con trai mình không phải loại người thừa nước đục thả câu. Nhưng tuổi trẻ sung mãn, nhỡ đâu nó không kiềm chế được làm có em bé gì gì đó, người khổ nhất là con gái.

Cố Dung trầm giọng: "Thanh Hà vẫn còn trẻ, đừng để con bé chịu tội. Phụ nữ là để yêu thương, đừng vì vui sướng nhất thời…"

"Mẹ."

Triệu Liệt Húc day trán, không ngờ Cố Dung lại nói với anh về vấn đề này.

Dương Thanh Hà xách ba lô đi xuống, loáng thoáng được câu được câu chăng, gì mà tuổi trẻ, đau, vui sướng.

Cô gọi dì.

Cố Dung sờ mặt của cô: "Sao mấy nay không gặp con lại gầy đi thế, phải ăn nhiều một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!