Triệu Liệt Húc bảo đến khách sạn, Dương Thanh Hà lắc đầu.
Ở nhờ nhà dân, vẫn lắc đầu.
Nhà đồng nghiệp nữ của anh, tiếp tục lắc đầu.
"Em muốn đi đâu?"
Dương Thanh Hà: "Nhà anh."
Cô lẳng lặng quan sát vẻ mặt của anh, anh cong môi cười, giọng có chút lười nhác, cũng có phần trêu ghẹo.
"Nhà của tôi?"
"Đúng vậy, nhà anh. Không được sao?"
Triệu Liệt Húc: "Em nói xem có thể…"
Dương Thanh Hà cắt ngang: "Có phải làm phiền đến dì không ạ? Nhưng đêm nay em thật sự không dám ở bên ngoài nữa."
Dương Thanh Hà biết rằng anh đã ra ngoài ở riêng. Bây giờ không biết ra sao nhưng 6 năm trước là như vậy.
Nụ cười trên môi anh càng đậm, cảm giác như bị cô gái này quay mòng mòng.
Triệu Liệt Húc: "Muốn ở mấy ngày?"
"Khoảng bốn đến năm ngày ạ, ký túc xá của trường em mở cửa vào ngày 25."
"Trường?"
Dương Thanh Hà nghiêng đầu nhìn anh: "Em về rồi."
Một giờ sáng, Cố Dung nhận được điện thoại của con trai, bà không bực, trái lại còn rất mừng, dù buồn ngủ đến đâu cũng lập tức tỉnh táo.
Anh ít khi về nhà, không phải gia đình xa cách mà do anh quá bận.
Hoài Thành nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Từ chỗ anh về nhà, nếu không kẹt xe cũng đi mất 2 tiếng, đi qua đi lại mất 4 tiếng. Bà Cố thực sự rất thương con trai, bình thường có thời gian rảnh, bà đều khuyên anh ở nhà nghỉ ngơi lấy sức. Bà cũng thường xuyên sang căn hộ của anh dọn dẹp, nấu cơm nhưng không hay chạm mặt.
Cố Dung khe khẽ rời giường nhưng vẫn đánh thức Triệu Thế Khang.
"Ai gọi đến vậy?" Triệu Thế Khang hỏi.
"Là Liệt Húc, con nói sẽ về. Em đi hâm nóng lại cơm canh, có lẽ nó chưa ăn cơm."
Triệu Thế Khang với lấy cặp kính trên bàn cạnh giường, đeo vào rồi cũng dậy theo.
Cố Dung kêu: "Anh dậy làm gì vậy? Mới ngủ được có một tiếng, sáng mai còn có cuộc họp. Anh đi ngủ đi."
Tháng này Triệu Thế Khang đi công tác liên miên, vừa mới về đến nhà. Bình thường ông ngủ không ngáy, nhưng hôm nay cũng khò khè thành tiếng. Cố Dung biết ông thực sự mệt.
Triệu Thế Khang xua tay: "Anh đã lâu không gặp con trai, nói vài câu rồi sẽ đi ngủ ngay."
Khi đến Lâm Loan Uyển, mưa phùn đã tạnh, bầu trời đen kịt, cả khu vô cùng yên tĩnh, mặt đất ẩm thấp, đèn đường mờ mờ in bóng trên mặt hồ.
Dương Thanh Hà hít sâu một hơi, mưa mùa hạ làm không khí mát mẻ và trong lành hơn rất nhiều.
Cây mộc lan vẫn sừng sững trong bồn hoa của tiểu khu, gạch lát lối đi vẫn là hoa văn ấy, ánh đèn trên tầng mười hai vẫn ấm áp như vậy.
Cố Dung mở cửa, thấy Triệu Liệt Húc cầm một chiếc vali trên tay, anh chưa kịp gọi "mẹ" thì một cô gái bỗng xuất hiện sau lưng anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!