Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm
Sáng sớm tinh mơ ở tiểu khu rất sạch sẽ và trong lành, dưới lầu có một ông cụ đang tập Thái Cực quyền. Triệu Liệt Húc đỗ xe và xách theo sữa đậu nành kèm bánh bao lên lầu.
Ánh nắng ngập khắp trên ban công, chiếu sáng cả phòng khách đem lại cảm giác bình yên.
Triệu Liệt Húc đun ít nước nóng để làm ấm sữa đậu nành, anh bỏ bánh bao vào lò vi sóng để hâm lại.
Triệu Liệt Húc mở cửa phòng ngủ, rèm cửa bên trong kéo chặt đến gió không lọt nổi vào. Trong phòng tối thui, trên giường có người đang vùi đầu vào trong chăn ngủ, không hề nhúc nhích.
Triệu Liệt Húc ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng kéo chiếc chăn ra.
Dương Thanh Hà nằm nghiêng, cô đang say giấc, đôi mi cong dài song hình như gặp phải ác mộng, tròng mắt chuyển động với nỗi bất an.
Không khí trong lành và ánh sáng chói mắt từng bước kéo cô thoát khỏi cõi mộng. Dương Thanh Hà mở choàng mắt, hoảng hốt khi thấy bóng người.
Khuôn mặt ấy góc cạnh và sắc xảo, đôi mắt đen sâu hun hút, dần dần hòa vào một với bóng hình người đàn ông trong giấc mộng.
Dương Thanh Hà đưa tay sờ trán, một lúc sau mới tỉnh lại.
"Dậy thôi, đi đánh răng rửa mặt, anh mua đồ ăn sáng rồi." Anh nói.
Sau lưng anh là tia sáng, từng đường nét trở nên mềm mại, ngay cả giọng nói trầm khàn của anh cũng thật đỗi dịu dàng.
Dương Thanh Hà giật mình vài giây, sầm mặt, "Ồ."
Cô vén chăn lên mà không thèm nhìn anh một cái, xỏ dép lê rồi đi thẳng vào phòng vệ sinh.
Ánh mắt của Triệu Liệt Húc rơi trên chiếc áo sơ mi trắng, hai cúc trên cùng cô không cài để lộ xương quai xanh gợi cảm. Cái cổ áo rộng thùng thình lệch sang một bên, tay áo dài và rộng được cô xắn lên gọn gàng. Khi cô đứng thẳng người, chiếc áo dài chỉ che được đến đùi.
Đây là kiểu áo sơ mi dành cho mùa hè nên chất vải khá mỏng, chiếc áo ôm sát vào người toát lên đường cong lấp ló.
Anh không biết sao cô lại mặc chiếc áo này, nhưng nhìn cũng khá đẹp.
Mặc dù Dương Thanh Hà không cao, cũng không phải tuýp người nóng bỏng nhưng cô rất có thần thái nên hầu như mặc gì cũng đẹp.
Triệu Liệt Húc cười khẽ, yết hầu hơi lăn lăn.
Dương Thanh Hà không đóng cửa phòng vệ sinh, cô đứng đánh răng trước bồn rửa mặt. Triệu Liệt Húc vô thức vào theo cùng như bị trúng tà vậy.
Cô không buộc tóc, lúc đánh răng thì vén gọn sang một bên nhưng làm vậy bọt vẫn dễ dính vào.
Triệu Liệt Húc đứng sau lưng cô, tiện tay gom phần tóc rồi lấy chiếc dây chun đặt trên bồn rửa vụng về cột lại cho cô.
Người đàn ông đứng phía sau cao hơn cô rất nhiều, Dương Thanh Hà có thể trông thấy rõ động tác và cả nét mặt của anh từ trong gương.
Khóe môi của anh khẽ nhếch, vẻ mặt chăm chú như đang nghiên cứu cách buộc tóc thật mà không hề nhận ra động tác này mập mờ cỡ nào.
Triệu Liệt Húc nhìn cô trong gương, "Đừng đánh răng mạnh như vậy, nướu sẽ bị chảy máu."
Dương Thanh Hà: "Ồ."
Anh mỉm cười, cầm lấy chiếc cốc bên cạnh, bóp kem đánh răng ra và đánh răng, cách hai người đánh răng khác nhau hoàn toàn.
Một người bôi kem đánh răng rồi đánh nhẹ nhàng, một người đánh đến mức như ngậm cả bàn chải rồi không ngừng sủi bọt trong miệng.
Thấy cô định súc miệng, Triệu Liệt Húc khuyên: "Đánh răng có xíu vậy thôi à? Sao sạch được?"
Dương Thanh Hà xáp mặt lại gần rồi nhe răng nở nụ cười đúng tiêu chuẩn, ngoài cười nhưng trong không hề cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!