Chương 28: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Bức tranh trong phòng khách vẫn còn dựng ở chỗ cũ, anh đã gom những tờ giấy kraft bị cô xé nát thành từng mảnh vứt vào thùng rác.

Triệu Liệt Húc vào bếp hâm nóng sữa bò, nhân tiện nấu nửa gói mỳ cho bữa tối rồi rửa luôn chén bát.

Dương Thanh Hà ngồi trên chiếc ghế đẩu cao ở quầy rượu nhìn anh.

"Nếu là người khác, anh cũng sẽ làm thế."

"Em vẫn còn nhỏ, không phân biệt được tình yêu và cảm kích."

Đây là những lời anh đã nói với cô vài tiếng trước ở trong chính căn nhà này.

Ở lại nhà anh, được anh lo lắng, âu cũng chỉ là sự thương cảm mà thôi.

Triệu Liệt Húc đưa sữa bò cho cô, "Uống xong rửa mặt rồi ngủ đi, sáng mai anh sẽ về, nếu đói thì có sủi cảo đông lạnh ở trong tủ lạnh."

Dương Thanh Hà: "Dạ."

Triệu Liệt Húc thấy vẻ mặt của cô thẫn thờ, anh còn tưởng cô vẫn chưa bình tĩnh lại.

Anh chống tay lên quầy rượu: "Đừng suy nghĩ nhiều nữa, khi nào chuyện này có kết quả anh sẽ thông báo cho em."

Nói đến vụ án kia, Dương Thanh Hà vẫn canh cánh mãi trong lòng.

Cô hỏi: "Mọi chuyện có phải quá trùng hợp rồi hay không?"

"Hửm?"

Dương Thanh Hà cầm ly sữa bò nóng, "Em không miêu tả được, nhưng em cảm thấy mọi chuyện quá trùng hợp, em vừa về nước đã liên tiếp xảy ra những chuyện này."

"Em không hiểu vì sao Tăng Quốc Phát lại theo dõi em đúng không?"

"Dạ, mặc dù em biết những tên có tâm lý b3nh hoạn thường giết người mà không cần lý do, nhưng—"

"Nhưng xu hướng tính dục của Tăng Quốc Phát rất rõ ràng, mà em cũng không có bất kỳ mối liên quan nào đến hắn."

"Đúng vậy."

Triệu Liệt Húc: "Chuyện này giao cho cảnh sát xử lý là được rồi, cái đầu nhỏ này của em không nghĩ ra được đâu."

Dương Thanh Hà nhếch mép, lạnh lùng đáp: "Vầng."

Triệu Liệt Húc cười cười, nom bộ dáng này của cô cứ đáng yêu thế nào bèn không kìm được định xoa đầu. Nào ngờ cô đã cầm ly sữa đứng dậy rồi bỏ đi, tay anh chưng hửng giữa không khí.

Rầm— Dương Thanh Hà đóng cửa phòng ngủ.

Triệu Liệt Húc chống nạnh và buồn cười, anh đi tới trước cửa phòng ngủ dặn dò: "Có chuyện gì thì cứ gọi điện cho anh, rửa mặt gì đó chắc không cần anh phải nhắc nữa, cứ ngủ cho ngon giấc, đừng lo nghĩ nhiều."

Trong phòng không có tiếng động.

Triệu Liệt Húc biết sao cô lại giận dỗi, nhưng thời điểm mấu chốt như thế này không phải lúc để bàn chuyện tình cảm.

Dương Thanh Hà nghe thấy tiếng cửa khóa thì biết anh đã đi rồi. Cô đến bên cửa sổ phòng ngủ để xem thử, quả nhiên chỉ một lát sau anh đã ra khỏi hành lang và lái xe rời khỏi khu chung cư.

Dương Thanh Hà tìm cục sạc điện thoại trong phòng anh, lúc cô trở lại trường để tìm Tô Cấm quá vội nên cô chỉ kịp xếp đồ lót vào balo, quanh đi quẩn lại vẫn về nơi đây.

Con Kumamon to bự đang ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh ô cửa sổ, đối mặt với chiếc máy tính để bàn nom như thể nó đang ngồi làm việc vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!