Chương 27: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Khu rừng đom đóm

Triệu Liệt Húc đảo mắt, cảm nhận được cái nhìn chăm chú của cô bèn liếc một cái. Đôi mắt của cô gái nhỏ long lanh, tia sáng trong mắt còn xinh đẹp và động lòng hơn cả ánh trăng.

Mặc dù vừa mới gặp phải chuyện đáng sợ như vậy nhưng đôi mắt cô vẫn trong veo và sáng ngời.

Triệu Liệt Húc cầm điếu thuốc và hít một hơi, khuôn mặt nghiêm nghị cuối cùng cũng nở một nụ cười.

Thật sự rất thần kỳ, nhìn thấy cô liền có thêm sức mạnh.

Tốt xấu, căm ghét đều có thể tan thành mây khói.

Vậy nên cho dù cô gái này có quấn lấy, có chơi xấu anh thế nào cũng không khiến anh có ác cảm.

Không hiểu sao bỗng nhiên nhớ tới những lời Trần Ký từng bảo với anh, xem ra bây giờ Trần Ký quả thật nói không sai.

Anh đúng là đã bị cô hút lấy, không thể thoát ra được.

Khoảnh khắc chạy ra khỏi sân bóng rổ, anh cảm thấy mình như thể đã mất đi nửa sinh mệnh.

Bây giờ cô không sao, anh cũng dần bình tĩnh lại.

Triệu Liệt Húc nhả khói: "Ngoài kỹ năng tự vệ còn có thể làm gì?"

"Taekwondo, karate, bắn súng." Dương Thanh Hà đáp.

Triệu Liệt Húc giật mình, tàn thuốc từ điếu hút còn một nửa lách tách rơi xuống đất.

Dương Thanh Hà nói thêm: "Sau khi rời đi, em đã học được rất nhiều thứ. An ninh và trật tự bên Mĩ không tốt như ở Trung Quốc, hơn nữa còn cho phép cư dân trang bị súng ống. Nếu gặp phải chuyện gì mà không có bản lĩnh thì mạng sẽ không còn. "

Chỉ khi cô còn sống, cô mới có thể gặp lại anh.

Triệu Liệt Húc thảng thốt, đúng là đã học được rất nhiều điều.

"Xem ra những kẻ móc túi bình thường không thể tới gần em được."

"Cũng không hẳn là vậy, học sơ sơ thế thôi, chưa đến mức đó."

Triệu Liệt Húc: "Vì thế nên em chắc chắn mình có thể thoát khỏi tay Tăng Quốc Phát?"

Thông thường gặp phải tình huống thế này, hầu hết mọi người đều sẽ sợ hãi và căng thẳng. Do đó khi bị đối phương khống chế, họ không dám tùy tiện hành động, cách duy nhất để tự cứu lấy bản thân là chờ đợi cảnh sát đến giải cứu.

Triệu Liệt Húc thà rằng cô không cử động, lỡ như cô không nắm bắt đúng thời cơ, có thể sẽ gặp nguy hiểm còn lớn hơn.

Dương Thanh Hà suy nghĩ một lúc, khẽ nói: "Hắn vẫn đang sa vào ảo tưởng của chính mình. Hắn ta đắm chìm trong quá khứ rực rỡ nhất của bản thân rồi lại oán hận người vợ đã phản bội mình. Thuận theo lời hắn ta, nhất định hắn ta sẽ thả lỏng. Bên cạnh còn có hai cảnh sát và một nhân viên bảo vệ, em chỉ cần tạm thời giữ được hắn ta thì cảnh sát có thể nắm thời cơ xông lên tóm gọn.

Hắn ta nhầm em là vợ hắn, nếu không bắt được hắn ở đây, dựa vào si mê và thù hận với người vợ rất có thể hắn sẽ đưa em đến nơi khác, lúc đó mọi chuyện sẽ càng phức tạp. Hắn ta không có súng nên độ nguy hiểm thấp hơn nhiều. Chỉ cần khống chế được con dao của hắn ta thì chắc sẽ không có vấn đề gì."

"Nếu xảy ra sự cố thì sao?"

"Anh sẽ đến."

Cô lập tức nói ra ba từ này mà chẳng cần nghĩ ngợi.

Điếu thuốc kẹp trên ngón tay anh vẫn lẳng lặng cháy, từng làn khói nhẹ nhàng quấn quít giữa hai người.

Giọng anh hơi khàn đi: "Vì vậy nên em cho rằng lưng em có bị đâm một dao cũng chẳng sao? Nếu như là bị trúng đạn thì sao?"

"Anh sẽ đến mà, mọi chuyện sẽ ở trong tầm kiểm soát. Nếu hắn cầm súng trong tay, em sẽ không dám manh động. Tương tự, nếu hắn trước sau vẫn luôn đề cao cảnh giác, em cũng sẽ không động thủ." Cô đáp lại cực kì thản nhiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!